Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một nam sinh khác cũng đang muốn xông tới thì Đào Đào nhấc chân đạp vào bụng một cú.

Nam sinh không kịp phòng hờ bị đạp một cái liền lảo đảo, Đào Đào trực tiếp lấy chiếc xe đạp định nện xuống.

Đôi mắt cô bây giờ thật sự rất tàn nhẫn, gương mặt tươi đẹp đã không còn nữa.

Động tác trên tay vừa muốn nện xuống đột nhiên có một tiếng kêu truyền đến tai cô.

“Chị!”

Nghe thấy tiếng kêu tay Đào Đào run lên, vừa nhìn qua đã thấy gương mặt nôn nóng của Thẩm Nghiên.

Đứng bên cạnh Thẩm Nghiên là Thẩm Dương.

Cô gái nhỏ buông chiếc xe đạp trong tay ra, chiếc xe “bang” một tiếng rơi xuống đất.

Thấy hai nam sinh bị thương nằm trên đất, Đại Hùng bị đánh cũng không nhẹ nên vẻ mặt của Thẩm Nghiên và Thẩm Dương vô cùng phức tạp.

Lúc này Đào Đào bị gió thổi đến cuốn bay mái tóc, cô vẫn đứng ở chỗ đó không nói một lời.

Thời gian giống như bị đóng băng lại, bên tai họ chỉ còn tiếng gào của những cơn gió lạnh tháng 11 cùng tiếng hít thở của những người ở đây.

Qua một hồi lâu.

“Mẹ nó.”

Một tiếng kêu thô tục đã đánh vỡ bầu không khí này.

Cô nhìn theo hướng phát ra tiếng chửi, thời điểm vừa thấy gương mặt chàng trai kia cơ thể bất giác run lên.

Tại thời khắc này, một tay Thời Thác để ở trong túi quần, còn một cái tay khác anh cầm một cây kẹo đứng cách cô mấy mét, anh rũ mắt nhìn cô nhưng không biết đang nghĩ gì.

Giang Vọng đứng ở bên cạnh anh thấy toàn bộ quá trình xảy ra không khỏi hoảng sợ.

Vừa cùng Thời Thác xuống lầu ăn cơm chiều xong bỗng Thời Thác đi đến quầy bán đồ ăn vặt mua một cây kẹo, kết quả vừa đi đến đây thì thấy Hùng Nhất đang đùa giỡn cô.

Hai người vừa định tiến lên đánh người lại không ngờ cô ném ngã hắn lên đất một cách rất nhanh và tàn nhẫn.

Cứ tưởng tay cô mềm như bông không ngờ đánh người giỏi như vậy.

Giang Vọng biết, nếu không có tiếng kêu vừa rồi cái xe đạp kia chắc chắn sẽ bị cô nện xuống.

Không đúng, một cô gái mỏng manh như thế sao có thể khiêng được chiếc xe đạo này lên được chứ?

Lúc này Đào Đào nhìn Thời Thác, Thời Thác nhìn Đào Đào.

Gió lạnh ùn ùn thổi qua với không khí yên tĩnh, tuy có gió thổi nhưng lại khiến người ta thấy nóng như bị thiêu đốt.

Vừa rồi cô vẫn cảm thấy chột dạ nhưng vào thời điểm nhìn thấy Thời Thác, cô có cảm giác quần áo trên người mình như đang bị anh cởi ra hết, dáng vẻ bây giờ của cô giống như một tên hề đứng ở trước mặt anh.

Đào Đào cắn môi dưới rũ xuống đầu không nói lời nào.

Thẩm Dương thở dài một cái đẩy đẩy Thẩm Nghiên, “Đưa chị con lên kia.”

Đào Đào cùng 3 nam sinh đi vào phòng chính giáo.

Lúc này bọn Hùng Nhất không ôm bụng thì cũng ôm đầu kêu trời kêu đất, “Chủ nhiệm, thầy phải làm chủ cho bọn em. Lần này thật sự không phải bọn em đánh mà là con nhóc này đánh bọn em trước!”

Bọn Hùng Nhất vừa rồi bị Thẩm Dương kéo tới thì nhảy dựng lên nói muốn gặp chủ nhiệm để giải quyết.

Mấy năm nay hắn lần đầu tiên bị con gái đánh. Mà đứa con gái này lại mỏng manh như vậy hắn không phục.

Thẩm Dương không cản bọn họ được nên đem người đến phòng chính giáo.

Thấy bọn họ líu ríu Đào Đào đứng ở một bên trừng họ không nói gì.

Vu Hạo – chủ nhiệm chính giáo ngẩng đầu nhìn cô gái một cái.

“Em đánh bọn họ?” Vu Hạo có chút không tin.

Cô gái này thoạt nhìn yếu đuối mỏng manh sao có thể là đối thủ của ba nam sinh này.

Đào Đào cảm thấy bây giờ không phải lúc thích hợp để mắng người. Cô cắn môi dưới thở dài.

Khoảng một phút sau, cô cúi đầu xuống rồi khóc lớn, “Huhuhu, em không có đánh là bọn họ ức hiếp em trước mà, một nữ sinh như em sao có thể đánh họ chứ.”

Hùng Nhất sửng sốt đưa tay chỉ chỉ bả vai, “Mẹ nó, nha đầu chết tiệt kia cô giả bộ gì đó? Tôi rõ ràng bị cô quăng ngã mà?” Hắn lại giơ tay chỉ trán một nam sinh bên cạnh, “Còn cái này là ai cầm thùng rác ném qua?”

Cô gái nhỏ không ngẩng đầu mà vẫn khóc thút thít, cô còn giơ tay lau nước mắt một cái, “Tôi không có, anh rõ ràng là nói dối! Anh chính là thấy tôi lớn lên xinh đẹp muốn ức hiếp tôi vậy mà anh còn tìm thầy cô để bôi nhọ tôi!”

“Mẹ nó, hôm nay tôi không đánh chết cô thì tôi không phải là đàn ông!” Hùng Nhất nói xong liền nâng tay lên.

Vu Hạo đột nhiên đập bàn đứng lên, giơ tay cản Hùng Nhất, “Em làm gì đó, đây là phòng chính giáo có biết không!”

Hùng Nhất bị mắng như vậy thì im miệng.

Hắn chính là muốn khoác lác nhưng không dám, vì hắn hay khoác lác nên bây giờ chỉ có 2 đàn em.

Đào Đào hít hít cái mũi, ủy khuất nói, “Thầy Vu, hồi trước bạn học này cũng từng ăn hiếp Thẩm Nghiên nhưng bọn em không dám nói cho cậu nghe sợ phiền đến cậu, kết quả hôm nay huhuhu. Thầy là bạn của cậu em nên thầy cũng biết em chỉ muốn đọc sách học hành tốt thôi chứ em không hề làm vậy với họ.” Nói xong cô lại bắt đầu khóc đến khàn cả giọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận