Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mẹ nó! Sao tao biết hai người đó ở bên nhau chứ.”

“F**k, con nhỏ này thật lợi hại. Con người lạnh lùng như Thời Thác mà nó cũng dám yêu đương?”

“Thời Thác, tao f**k mày! Mày chờ đi, ông đây sớm muộn gì cũng sẽ đòi lại món nợ này.” Đại Hùng lớn tiếng nói một câu.

“Đại ca anh kiềm chế lại chút đi, tên này dám giết chết cả em gái ruột của mình luôn đấy, chúng ta đừng đâm đầu vào chỗ chết.”

Nói đến chuyện này Đại Hùng không nói gì, hắn che mặt rên lên.

Thời điểm Đào Đào về tới Tôn Tuệ Tuệ vẫn còn ở đây.

Nhìn thấy quần áo tóc tai lộn xộn của cô, Tôn Tuệ Tuệ tưởng là chuyện đánh nhau hôm nay nên không nói gì.

Bà dặn dò Đào Đào ăn cơm rồi thấy tâm trạng cô vẫn ổn liền an tâm đi về.

Chờ cánh cửa đóng lại, Đào Đào mới thở phào nhẹ nhõm.

Thật may vì bà không phát hiện ra mấy chuyện xấu kia của cô.

Huhuhu, A Thác thật hung dữ.

Sáng sớm hôm sau, Thời Thác như thường lệ đến đây đón cô đi học.

Cái điện thoại bị rơi hỏng nên mấy ngày nay anh đã dùng điện thoại cũ của Giang Vọng, sau đó nhân lúc nghỉ ngơi Thời Thác đã đi mua lại một cái mới.

Lúc này Đào Đào ngồi vào ghế sau xe đạp, gió lạnh thổi qua khiến cô không khỏi run lên một cái.

“A Thác ơi, sau này thời tiết trở lạnh thì anh đừng chạy xe đi học nữa.”

Thời Thác nắm lấy tay cô đưa lên môi thổi thổi cho ấm rồi nhét tay cô vào túi áo anh, “Chỗ chúng ta hơi xa trường nên nếu ngồi xe buýt thì không tiện lắm.”

“Ò, nhưng ngày nào anh cũng đi học sớm mà còn học nguyên cả buổi tối thì với thời tiết lạnh này anh sẽ dễ cảm lạnh lắm.”

Chàng trai quay đầu lại, mái tóc bị gió thổi bay bay trong gió, anh thấp giọng cười, “Không sao, anh khoẻ lắm.”

Nói đến sức khoẻ, Đào Đào không thể không nhớ tới cảnh tượng ngày hôm qua ở trong phòng thiết bị.

Cô cong mắt cười dựa lên lưng anh, “Dạ, em cũng cảm thấy anh rất khoẻ.”

Tai Thời Thác có chút đỏ lên.

Anh nhếch môi, nhấc chân đạp xe.

Mùa đông, quả thật đi lại rất bất tiện và cũng có chút lạnh.

Trước kia anh chỉ có một mình nên mùa đông có lạnh như thế nào cũng thấy bình thường, nhưng bây giờ sau xe anh có thêm một cô nhóc vì thế anh không thể để cô bị lạnh được.

Anh phải nghĩ cách mới được.

*******************************************

Đến giữa trưa ăn cơm, Thời Thác không thấy Đào Đào ở căn tin. Cô và Từ Đình không đến đây ăn cơm, hoặc là cô đã cầm phiếu cơm của Thẩm Dương đến nhà ăn giành cho giáo viên vì chỗ đó thức ăn ngon hơn đây một chút.

Lúc này Giang Vọng và Thời Thác bưng khay đồ ăn đến rồi nhìn một vòng tìm chỗ ngồi.

Vừa mới chuẩn bị chiếm lấy bàn đó thì liếc thấy một mình Thẩm Nghiên ngồi trong cái bàn lớn dành cho 4 người, Giang Vọng không nghĩ ngợi gì kéo Thời Thác qua kia ngồi.

“Này em vợ, sao ngồi ăn một mình ở đây thế?”

Thẩm Nghiên đang gậm cánh gà nghe câu này liền sặc thiếu chút nữa chết luôn tại chỗ.

Cậu nâng mắt trừng Giang Vọng liếc một cái, ngữ khí không tốt gì mấy, “Anh gọi bậy gì đó, cẩn thận ông đây chém chết anh.”

Giang Vọng bật cười, bộ dáng trông rất thiếu đòn, “Hồi trước tôi còn tưởng cậu là anh của Tiểu Đào không nghờ lại là em trai nha. Một chàng trai cao lớn như vậy mà đi gọi một cô bé là chị, chà chà không chỉ vậy mà còn gọi rất quen miệng nữa chứ.”

Trong ngực Thẩm Nghiên như bị lửa đốt, cậu đột nhiên buông chiếc đũa xuống, “Vượng Tử chết tiệt kia anh muốn hết hả?”

Cậu mắng xong nhìn thấy gương mặt không cảm xúc của Thời Thác đột nhiên nuốt một ngụm nước miếng.

Như nhớ ra cái gì đó cậu hỏi anh, “Anh đánh Hùng Nhất à?”

Chàng trai đang cúi đầu ăn cơm nghe hỏi mình thì ung dung “Ừ” một tiếng.

“F**k quả nhiên là anh đánh, tôi nghe nói tên đó bị đánh gãy một cái răng, chậc chậc anh xuống tay thật tàn nhẫn.”

Giang Vọng gắp một cái cánh gà bên khay của cậu qua nói, “Tên đó chắc đang ở nhà đợi thay răng lại”

???

Thẩm Nghiên nhìn Giang Vọng như một tên ngốc.

“Anh bớt xạo đi, đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn ở đó thay răng.”

Giang Vọng ôm bụng cười lăn lộn, “Em vợ, sao tôi nói cái gì cậu cũng tin vậy?”

“Anh mẹ nó còn gọi tôi thêm một tiếng “em vợ” nữa thì có tin ông đây sẽ băm chết anh tại đây luôn không!”

“Được được tôi không gọi cậu là “em vợ” nữa, vậy gọi “em vợ của A Thác” .”

Thẩm Nghiên thấy Thời Thác vẫn không nói chuyện gì, xấu hổ sờ gáy hỏi anh, “Chị của tôi ngày hôm qua đến tận tối mới trở về là vì ở cùng anh à?”

Thời Thác lại “Ừ” một tiếng.

“Hắc, anh không thể nói nhiều thêm mấy chữ nữa à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận