Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh bây giờ không mang áo mưa.

Gậy thịt không có một tầng mỏng cản trở nên khi ở trong cơ thể cô anh có thể cảm nhận được ái dịch trong cô đang trào ra, tầng tầng thịt non giống như cái miệng nhỏ hút lấy gậy thịt anh mà cắn mút.

Hai cơ thể dính chặt nhau không có tầng mỏng cản trở.

Thời Thác thở hắc ra một hơi, anh ôm chặt vuốt ve lưng cô, giọng nói cũng dần thay đổi.

“Nhóc con.”

“Dạ a ~”

Đào Đào bị anh làm đến xương cốt tê dại xen lẫn cùng với đau đớn.

“Từ nay về sau, anh sẽ “hung dữ” với em như vậy được không?”

Cô giống như viên thuốc độc, nếu anh đã nếm một lần rồi thì sẽ không bao giờ dứt ra được nữa.

Cô khịt mũi, ý thức bây giờ toàn là mớ hỗn độn, “Dạ, đều, đều nghe A Thác.”

Giây tiếp theo, anh ôm chặt lấy cô rồi bất ngờ tăng tốc.

“A a a a, A Thác, chậm, chậm một chút a ——”

Gậy thịt to dài ở trong hoa huyệt chặt ấm đưa đẩy, khuấy đảo, nghiền nát hoa tâm đâm đến chỗ mẫn cảm.

Bàn ăn vì động tác kịch liệt của hai người mà lắc lư, chiếc bàn phát ra tiếng kẽo kẹt khiến cho sàn nhà bị trầy xước.

Cô ngồi ở trên bàn ăn cứng nên lưng đều bị đau.

Đầu ngón tay rơi vào sau cổ anh, cô khóc nức nở ra tiếng, “A Thác, cứng, cứng quá em đau.”

Thấy cô nức nở động tác bên dưới của Thời Thác vẫn không dừng lại, anh cúi đầu cắn vành tai cô, “Ngoan, làm xong sẽ không cứng nữa.”

Đào Đào cứ vậy mà mơ mơ màng màng, lúc sau cô mới biết anh không hiểu ý cô thì cô liền nhéo lưng anh, “Không, không phải “Tiểu Thác”, là, là bàn ăn cứng…”

Chàng trai nghe vậy không khỏi thấp giọng cười một tiếng.

Anh giữ nguyên tư thế với cây gậy thịt vẫn còn ở trong cơ thể cô rồi ôm cô rời khỏi bàn ăn.

“Về giường?”

Đào Đào ôm chặt anh gật đầu.

Ngay sau đó, Thời Thác nhấc chân cởi quần đang vướng bên dưới ra đi về hướng phòng ngủ. Chân anh dài mà bước chân lại lớn, nhìn như đang rất gấp.

Theo bước chân anh, gậy thịt không ngừng đưa đẩy vào trong rồi trực tiếp đâm tới chỗ mẫn cảm nhất kích thích bụng cô co thắt lại, tử cung co rút kẹp chặt gậy thịt trong cơ thể.

“A, A Thác, đừng, đừng đi…”

Thời Thác thấy cô kẹp chặt, từ trong cổ họng rên lên một tiếng, bụng lại có một trận thắt lại.

Chỉ đi vài bước trở về phòng ngủ mà gậy thịt đã không ngừng ra vào trong cô, Đào Đào bị kích thích rồi đột nhiên cao trào.

Chờ đến khi Thời Thác đặt cô nằm trên giường thì gương mặt cô đã đỏ bừng, trên lông mi đã có vài giọt nước, cô ôm cổ anh thở hổn hển.

Bị cao trào mà anh lại chặn ở bên trong khiến cô thấy khó chịu.

Thút thít cái mũi, cô đưa tay đẩy anh, “Anh, anh đi ra đi. Em thấy trướng.”

Thời Thác cười rồi rời khỏi cơ thể cô.

Quả nhiên, có một dòng nước lớn chảy xuống làm ướt luôn cuốn sách giáo khoa Sinh Học trên giường.

Anh cong môi, đưa tay búng búng mặt cô, “Nhóc con.”

Đào Đào mơ màng trợn mắt, nhìn anh, “Dạ…”

“Chỉ mới đi có vài bước mà em đã ra rồi?”

Lời này của anh khiến cho gương mặt cô đỏ lên quay đầu đi trốn anh.

“Anh, anh quá đáng…”

Lần nào anh cũng làm cho cô thoải mái dễ chịu như thế.

Thời Thác cong lưng hôn cô một chút, “Bao ở đâu?” Anh còn chưa bắn.

Đào Đào đại khái cũng biết nên nâng tay lên chỉ cái ngăn kéo bàn học, “Bên trong đó, em không khoá tủ.”

Chàng trai trần trụi đứng dậy đi đến bàn học kéo ngăn kéo ra. Dưới hộp áo mưa có một tấm ảnh.

Trong ảnh là một người con trai đang khoác vai cô. Dáng vẻ của cô giống như còn đang học cấp 2, cô mặc đồ thể dục, trước ngực đeo một cái huy chương và ôm một bó hoa.

Hình như là đại hội thể thao ở trường học.

Hai người trông rất giống nhau.

Thời Thác lấy hộp áo mưa, mắt vẫn không ngừng nhìn tấm ảnh. Nếu anh không đoán lầm, người này là anh trai cô Đào Thanh.

Đào Đào suy nghĩ một hồi rồi bò đến bên trong giường, lấy cái gối nằm qua ôm vào lòng, “A Thác, anh có mang quần áo đến đây không? Nếu không ngày mai em lại kêu Thẩm Nghiên lấy qua cho anh một bộ.”

Thời Thác lấy lại tinh thần, đóng lại ngăn kéo bò lên giường.

Lúc này anh mở hộp áo mưa rút ra một cái tiến đến hôn hôn cô.

“Mặc đồ của em vợ hoài anh có nên tặng cho cậu ấy một bao lì xì không nhỉ?”

Đào Đào bị anh chọc cho cười phá lên, “Không sao đâu, mỗi lần mẹ em từ về nước đều mua cho em ấy rất nhiều quần áo.” Nói rồi cô nằm lên giường.

Thời Thác vốn dĩ muốn lật người cô lại nhưng anh cảm thấy tư thế cũng khá tốt liền không động vào cô.

Hái tách hai chân ra rồi cầm lấy một chân để cô quấn lấy eo mình “Ba mẹ em quanh năm đều ở nước ngoài, một mình em ở nhà không sợ sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận