Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong một đoạn thời gian ngắn này, mọi thứ xung quanh đều tan biến như bọt biển. Chỉ còn lại tiếng chói tai của đường ray xe.

Đào Đào che hai bên tai lại gào thét kêu tên Đào Thanh.

“Anh trai! Anh trai!”

Khi cô mở mắt ra, trước mắt là căn phòng đen như mực.

Tóc tai cô bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp dính vào má, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, môi không có một chút huyết sắc gì.

Chiếc váy ngủ dính lên người, một luồng khí lạnh nóng thổi qua người khiến cô không thể không run rẩy.

Thời Thác lúc này đang nằm ở ngoài giường thì chợt nghe thấy có tiếng động liền dụi mắt ngồi dậy mở đèn lên.

“Gặp ác mộng sao em?”

Một tay đem người ôm vào trong ngực, một bàn tay vỗ về lưng cô.

Cô gái trong ngực không ngừng thở hổn hển, tinh thần có chút mờ mịt hỗn độn.

Thời Thác thấy cô không trả lời cũng không giận, anh kiên nhẫn ôm cô vào lòng nhẹ giọng dỗ cô.

“Không sao không sao, anh ở đây.”

Khoảng vài phút sau, Đào Đào cảm thấy có cơn gió lạnh thổi qua thì không khỏi rụt người, ý thức cũng dần hồi phục trở lại.

“A Thác…”

“Không có việc gì. Chỉ là ác mộng thôi, anh sẽ ở bên cạnh em.”

Cô gái lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô cúi đầu chôn người vào ngực anh, nhỏ giọng nói, “A Thác, anh nhanh dọn đến đây đi, được không anh…”

Thời Thác cảm thấy trái tim như có ai ngắt nhéo.

Anh cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cô, “Ừ” một tiếng rồi ôm chặt người trong ngực.

Trước kia không biết cô đã một mình vượt qua như thế nào.

******************************

Sáng sớm hôm sau, hai người thay quần áo, ăn sáng rồi cùng đi đến trường học.

Đi được nửa đường, Giang Vọng đã chạy xe đuổi theo nhìn hai người huýt sáo.

“Ồ, hôm nay không lái xe à ~” nói chuyện còn cố ý kéo dài chữ cuối.

Đào Đào nắm đai cặp sách, cười híp mắt, “Chào buổi sáng bạn học Giang Vọng.”

Giang Vọng nghe gọi mình vậy bật cười, “A Thác không cho em kêu là đàn anh thì em cứ kêu tên anh được rồi, em cứ gọi như vậy anh sẽ nghĩ rằng lão Trương đang kêu anh lên trả bài đấy.”

Họ nói chuyện một lát thì ba người đi qua đường cái đối diện, lúc này Đào Đào mới phát hiện cô sắp muộn học rồi.

Lớp vẽ 609 không quy định thời gian vào lớp nên trường cũng không quản nghiêm, còn lớp bình thường như cô mà đến trễ thì sẽ bị cô Chu bắt và trừ điểm.

Chu Lệ Na ngày thường coi trọng nhất là mấy thứ này, nên rất ghét ai đi học trễ.

Lúc này Đào Đào thấy đèn xanh chỉ còn lại bốn năm giây, cô không hề nghĩ ngợi gì trực tiếp lao đến.

“A Thác, em bị muộn rồi nên em đi trước đây ~”

Giây tiếp theo, cô vừa mới bước đi thì có một chiếc xe đạp điện chạy đến, Đào Đào còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng còi chói tai vang lên. Ngay sau đó cô cảm thấy có ai đó kéo dây cặp kéo cô lại.

Cô lảo đảo đứng không vững, vừa mới ngẩng đầu lên đã trông thấy đôi mắt lạnh lùng của Thời Thác đang nhìn mình.

Trái tim cô đột nhiên chùng xuống.

Cả người run lên Thời Thác ôm vai cô, đôi môi và giọng nói cũng run, “Đào Đào em điên rồi hả? May là anh ở đây, nếu anh không ở đây em bị đụng, bị thương thì phải làm sao đây!”

Giọng nói của anh rất lớn, lớn đến nổi hai tai đều đau.

Đào Đào bị anh rống một cái thì giật mình.

Cô không phản ứng gì mà đứng ngây ngốc tại chỗ.

Từ khi quen Thời Thác cho đến nay, thời gian không dài cũng không ngắn nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy anh như vậy.

Giọng nói lạnh lùng, cả người đều run lên, hai mắt đỏ bừng, hai cánh tay dùng mười phần sức. Đào Đào có cảm giác bả vai mình sắp bị anh bóp nát.

Trước kia anh luôn gọi cô là Nhóc Con hoặc gọi cô là Đào Đào* chứ không hề gọi cả họ tên cô lên như thế.

[ “Đào Đào” mà Thời Thác thường gọi là”桃桃”.”Đào Đào” mà anh đang gọi khi nãy là “陶桃” ]

Cô co người lại đứng ở đó, thậm chí ngay cả tiếng chuông vào học đã vang lên nhưng cô lại không nghe thấy nó.

Hai người cứ như vậy đối mặt nhau.

Gió lạnh thổi qua, thổi bay mái tóc trên trán của Thời Thác, cơn gió lạnh này khiến da thịt anh đau nhức.

Giang Vọng thấy hai người như vậy không tự chủ mà thở dài một cái, giơ tay vỗ vai Thời Thác, “Đèn xanh lại rồi chúng ta nên đi thôi, cứ như thế con bé sẽ trễ học mất.”

Qua một hồi, Thời Thác mới nhận ra mình đã có thái độ không tốt với cô.

Anh hoang mang buông vai Đào Đào ra, anh bình tĩnh lại cúi đầu dỗ cô, “Xin lỗi em, vừa rồi không phải anh cố ý hung dữ với em đâu. Nhóc con, khi đó thấy em như vậy anh quá sốt ruột. Em không thể cứ băng qua đường như thế được, sẽ dễ dàng xảy ra chuyện…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận