Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên tai truyền đến tiếng chuông vào học.

Thời Thác nằm trên người cô thở phì phò từng hơi một.

Đào Đào ôm lấy lưng anh ngửi được mùi sữa đài trên người anh không khỏi hít hít cái mũi, lẩm bẩm, “A Thác, anh có vẻ hung dữ hơn rất nhiều…”

Đem cô cắn đến chảy máu luôn.

Thời Thác nghiêng đầu hôn cổ cô, dỗ dành, “Đào Đào, do em quyến rũ anh trước.”

Cô gái nhỏ bị đổ lỗi ủy khuất nói, “Em, em không có.”

Anh mỉm cười đưa tay sờ vào vùng kín ướt đẫm bên dưới rồi đưa đến bên môi trêu chọc cô, “Kêu anh uống sữa không phải quyến rũ anh sao?”

Đào Đào nhìn ngón tay thon dài trước mắt cô như ma xui quỷ khiến há miệng ra ngậm lấy nó.

Đầu ngón tay được khoang miệng ấm áp bao lấy, gậy thịt kia Thời Thác vất vả lắm mới làm nó mềm xuống vậy mà vì hành động này nó đã nhanh chóng cương cứng trở lại.

Hơn nữa nó còn đang ở trong cơ thể cô.

Đem ngón tay liếm sạch sẽ Đào Đào mới nói, “Thật ngon.”

!!!

Thời Thác siết eo cô nghiến răng nghiến lợi khàn giọng nói, “Nhóc con, em còn dám quyến rũ anh?”

Đào Đào lúc này mới biết sợ.

Tiết đầu tiên của buổi chiều là môn Toán.

Hốc mắt cô đỏ lên, cuối cùng đưa tay ra đẩy anh, “Không, không được. Em sẽ đi học muộn.”

Thời Thác cũng biết nếu cứ làm tiếp thì tàn nhẫn quá cho nên không ức hiếp cô nữa lui ra khỏi cơ thể cô.

Gậy thịt vừa đi ra ngoài thì có một vệt nước lớn chảy ra từ hoa huyệt cô.

Anh bật cười rồi đứng dậy kéo áo mưa xuống ném qua một bên, lấy khăn giấy ướt từ trong túi quần ra lau cho cô.

“Sau này khi em thật sự có sữa em sẽ thấy thoải mái.”

Đào Đào không có phản ứng gì vội vã lau khô người mặc quần áo vào, vừa định đi lấy quần nhớ ra quần lót mình đã bị ướt không khỏi bẹp bẹp miệng.

“A Thác, em không mặc quần lót này được.”

Thời Thác thấp giọng cười một tiếng, đưa tay nhéo má cô một chút, “Cũng không biết mang theo một cái.”

Gương mặt cô đỏ lên oán trách anh, “Vậy khi nào “dỗ” anh cũng nên nói trước với em một ngày để em chuẩn bị chứ.”

Chàng trai lau người mặc quần xong sau đó từ trong túi quần lấy ra một cái quần lót giúp cô xỏ chân vào.

Đào Đào bỗng sửng sốt.

Ể, này không phải quần lót của cô sao?

Thời Thác bế cô lên đem quần lót mặc vào cho cô rồi cọ mặt cô, “Anh đã đem tất cả quần lót em bỏ lại mang về nhà giặt sạch sẽ để phòng hờ lúc quần lót em ướt không mặc được nữa thì lấy ra cho em thay.”

Cơ thể cô bắt đầu nóng lên, lông mi rũ xuống, trái tim cảm thấy có chút ngọt ngào.

Cô ôm lấy cổ anh mỉm, “Vậy khi nhìn thấy nó anh có cứng không?”

Thời Thác giúp cô mặc quần lại đàng hoàng rồi bóp nhẹ vào mông cô một cái, hỏi lại, “Em nói xem?”

Đào Đào mặc quần xong đứng ở trước người anh ngửi ngửi, cong mắt cười, “Vậy sau này em cũng sẽ giặt quần lót cho A Thác.”

Anh cúi đầu hôn hôn cái trán của cô, ngữ khí đầy cưng chiều, “Được, đều cho em giặt.”

Khi mặc quần áo cho cô xong, Thời Thác cầm áo khoác đồng phục qua thấy nó bị ướt hết.

Nãy giờ nó luôn lót ở dưới người cô giờ đều đã bị cô làm ướt.

Đồng phục mùa đông của Nhất Trung có hai lớp áo, một áo len và một áo bình thường, ở giữa có khóa kéo lại.

Thời Thác vừa rồi sợ cô lạnh nên đem áo len kia lót ở bên dưới mông cô.

Chàng trai thấp giọng cười một tiếng, kéo khóa kéo xuống đem mặt áo bình thường tròng lên người.

Đào Đào nhìn hai bộ đồng phục kia, mặt có chút đỏ, “A Thác, anh mặc vậy sẽ bị cảm đấy.”

Anh kéo khoá kéo lại cầm áo len một tay khác nắm tay cô, “Cái áo kia bị em làm ướt hết rồi nếu anh mặc nó thì càng dễ bị cảm hơn.”

Nghe lời này của anh cô cúi thấp đầu xuống.

“Vậy anh phải làm sao đây? Em vốn là muốn đem sữa bò đổ lên người mình, kết quả anh lại trực tiếp bóp nó bể…”

Bàn tay anh to ghê…

Thời Thác đưa cô đi ra ngoài, sắc mặt ôn nhu, giọng nói cũng nhẹ nhàng, “Một khi nhìn thấy em anh liền không khống chế sức mình được.”

Ngày thường cô rất thông minh nhưng thời thời điểm này cô lại có chút ngốc nghếch.

Đào Đào bị anh chọc cho bật cười cô không nhịn được cười duyên một cái, nhón chân đến bên tai anh nói, “Em rất thích anh như vậy.”

Thích dáng vẻ anh mất lý trí điên cuồng muốn làm cô.

Chàng trai nghiêng đầu cọ vào khoé môi cô, ngay sau đó môi mỏng khẽ mở ra ngữ điệu như có như không trêu đùa cô, “Đào Đào của chúng ta đúng là cô bé dâm.”

Bùng một cái mặt Đào Đào đỏ lên.

“A Thác!”

“Anh, đừng nói nữa.”

Thời Thác cười rộ lên, trong lòng như bị ai đó rót mật vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận