Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác cúi đầu nhìn cô không khỏi nghĩ đến đôi tai thỏ của cô, thanh âm nhẹ nhàng “Đẹp, muốn mua sao?”

Cô cười lại lấy thêm một cái nhón chân cài lên đầu anh, “A Thác cũng mua một cái, chúng ta cùng làm một đôi.”

Anh nhìn chằm chằm cái băng đô thỏ trong tay cô, con ngươi rũ xuống sau đó giơ tay cầm một cái khác cài lên đầu.

Đào Đào chớp chớp mắt, lúc này mới thấy rõ ràng, Thời Thác cài cái kia trên đầu có chút giống sói xám.

???

Chàng trai cong lưng tiến đến bên tai cô, thanh âm rất là nhẹ nhàng chậm chạp “Hôm nay sói xám ăn thỏ trắng được không?”

Đào Đào có cảm giác tim như muốn từ trong cổ họng nhảy ra ngoài.

Người này tại sao có thể nghiêm trang mà nói ra những lời này vậy chứ!!

Mặc dù đã sớm biết gương mặt này của anh mang tính lừa gạt nhưng hiện tại tim cô có chút đập nhanh.

Xoa xoa ngực, Đào Đào giơ tay nhéo tai anh một chút mỉm cười làm mi mắt cong vuốt, “Vậy thì em sẽ cho phép anh ăn một chút.”

Thời Thác cười vui đến nỗi đôi mắt đều sắp nhìn không thấy cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái, lúc này mới nhớ ra phải đi tính tiền.

Hai người lại đi tới khu bán đồ uống sau đó đi tới khu vui chơi.

Đi đến chỗ vòng xoay ngựa gỗ, Đào Đào kéo tay Thời Thác đi qua xếp hàng.

Người đến không nhiều, đa số chỉ toàn những người lớn dẫn trẻ con trong nhà tới đây để chúng vui chơi.

Lúc này Thời Thác đưa tay kéo cô lại, cúi đầu hỏi, “Thích chơi cái này?”

Cô gật gật đầu, “Dạ, trước kia anh trai của em từng đưa em đến đây chơi với em rất nhiều lượt.”

Nói xong Đào Đào không khỏi có chút buồn, đầu rũ xuống khiến đôi tai thỏ cũng theo đó rũ xuống.

Chàng trai thở dài một hơi, nâng cằm cô lên dỗ dành”Về sau không cần anh trai chơi cùng, bạn trai em sẽ chơi cùng em.”

Cô mỉm cười nhẹ nhàng, giọng nói vui vẻ hẳn “Được, sau này A Thác sẽ chơi cùng em.”

Đội ngũ vừa vặn tới hai người.

Thời Thác nắm tay Đào Đào dựa theo sở thích của cô tìm một chú ngựa gỗ cao, đem cô đỡ lên.

Giây tiếp theo, Thời Thác vừa muốn đi Đào Đào liền níu ngón út anh lại nháy mắt nhìn anh, “A Thác anh cũng lên đi.”

Nói xong cô còn xê dịch vị trí lên trước.

Luôn có phụ huynh mang theo con tới chơi vòng xoay ngựa gỗ, có đôi khi trên ngựa gỗ có hai người một lớn một nhỏ.

Thời Thác ngước mắt nhìn, ngay sau đó cười nhấc chân ngồi sau cô.

Chàng trai duỗi cánh tay ra đem người ôm vào trong lòng ngực, cằm gác trên vai cô, hơi thở nóng rực thổi bên tai có chút hơi ngứa, “Cứ ôm em chơi như vậy thì khi kết thúc anh phải đem em đi khách sạn mới được.”

Đào Đào lúc mới bắt đầu không gì, chờ đến giữa đùi có một vật cứng chọc mình mới ý thức được ý của anh là gì.

Gương mặt cô gái nhỏ đỏ bừng, không biết là đông lạnh hay là do lời nói của anh.

Hai người ngồi một vòng ngựa gỗ, Đào Đào nép trong lòng ngực anh cười đến miệng đều khép không được.

Sau khi từ ngựa gỗ xuống, Thời Thác vẫn còn cương cứng.

Đại khái đợi một hồi lâu ngọn lửa trong người đi xuống hai người tính đi chơi trò chơi khác đã bị một người lạ cầm camera chặn lại.

Thời Thác nhíu nhíu mày, vừa định nói không cần cô gái nhỏ quơ quơ cánh tay kêu anh, “A Thác, chúng ta chụp một tấm ảnh đi.”

Chàng trai nghiêng đầu nhìn khuôn mặt có thần thái sáng láng kia, lời nói cự tuyệt đột nhiên cũng nói không thể nói được.

Quên đi, chiều theo ý cô vậy.

Giơ tay chạm chóp mũi cô, anh đáp lại “Được, chụp đi.”

Nói là chụp một tấm kết quả chụp đến mấy tấm ảnh, cuối cùng mỗi bức hình cô đều thích nên luyến tiếc quyết định mua hết chúng.

Có tấm là cô nhìn camera cười, còn Thời Thác nghiêng đầu nhìn cô, khóe mắt đuôi lông mày đều mang theo ý cười nồng đậm, tay anh để trên vai cô đem người gắt gao ôm vào trong ngực.

Trong 12 năm, smart phone tiên tiến nhất bất quá cũng chính là iPhone 4, di động độ phân giải cũng không quá cao, về sau hai người thay đổi nhiều di động và độ phân giải càng ngày càng cao nhưng Đào Đào vẫn thích nhất là mấy tấm ảnh cô cùng Thời Thác dùng máy ảnh chụp ở công viên giải trí.

Sau này đi Hàng Châu, hai người đổi chỗ ở mấy lần mà mấy tấm ảnh này vẫn được Thời Thác dùng khung ảnh đóng lại treo ở trên tường.

Tuy sau này có nhiều ảnh cưới, ảnh gia đình, mấy tấm ảnh nho nhỏ, nhưng mấy bức ảnh chụp lớn đó chính là thanh xuân của bọn họ, thứ đáng giá nhất là kỷ niệm mùa đông kia.

Chờ đến khi chơi tàu lượn siêu tốc, nhảy lầu cơ[1], đại bãi chuỳ[2] này đó đều chơi xong rồi, sắc trời cũng tối sầm xuống, bụng Đào Đào đã thầm thì kêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận