Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác còn đang đắm chìm trong niềm vui dạy cô cách di chuyển, chỉ một lát sau anh bị cô vuốt ve đến tê cứng cả người.

Hoa huyệt cắn chặt gậy thịt, theo động tác ra vào bên dưới vùng kín chảy một vệt nước xuống eo anh.

Và thế là chiếc quần đã bị cô làm ướt đi.

Cô gái nhỏ nhắn ngồi trên đùi anh vừa di chuyển vừa thốt ra những tiếng rên rỉ kiều mị.

“Ưm a, a, A Thác, thật lớn…”

“Thật, thật to a…”

Thời Thác nheo mắt, từng giọt từng giọt mồ hơi rơi xuống chiếc áo khoác của Đào Đào.

Thời gian của một vòng đu quay sắp hết.

Anh đưa hai tay giữ eo cô lại ấn cô gái vào trong ngực mình, âm thanh nghẹn ngào, “Ngoan, trước tiên đừng nhúc nhích.”

Đào Đào vừa bị anh đâm vừa được anh ôn nhu dỗ dành. Cô không khống chế được mà giật mình ngửa đầu ngã vào người anh cao trào.

Nhân viên khu trò chơi thấy hai người vẫn còn ôm nhau không có ý định muốn xuống nên không mở cửa, họ tiếp tục đưa khách đến những toa khác.

Cô đột nhiên cao trào Thời Thác không kịp phòng bị thiếu chút nữa cũng đã bắn ra.

Đào Đào nằm ở trong lòng anh thở hổn hển, hai hàng mi đều ướt đẫm.

“A, A Thác, em tới rồi…”

Chàng trai kêu lên một tiếng, nắm giữ eo cô lại.

“Ừ chúng ta nghỉ một lát, em đừng kẹp nữa.”

Đào Đào uỷ khuất khụt khịt cái mũi oán trách anh, động huyệt theo đó siết chặt hơn, “Anh, anh lúc nào nói em kẹp anh. Rõ ràng là anh quá lớn nên em mới không khống chế được chứ bộ.”

Thời Thác cắn chặt răng ngửa đầu ra sau, nhịn xuống nói ra tiếng, “Đừng nhúc nhích, em cứ động như thế anh sẽ bị em cắn đứt mất.”

Cô gái còn chưa kịp nói gì thì đã cảm giác eo mình bị ai đó nâng lên rồi đột ngột hạ xuống.

“A!”

“Bang —— bang —— bang”

Vừa rồi chỉ mới được vuốt ve chứ không hề thấy phấn khích lớn như bây giờ.

Lúc này anh giữ lấy em cô lao về phía trước như muốn đâm xuyên qua người cô.

Gậy thịt thô dài đẩy vách trong ra trực tiếp đâm vào tử cung với lực đạo vừa mạnh vừa tàn nhẫn làm cho Đào Đào chịu không nổi, chân tay cô đều mềm nhũn không chịu nổi.

“A Thác, đừng, đừng làm như vậy——”

Thời Thác như không thấy lời cô nói mà vẫn tiếp tục nắm eo lao về phía trước.

“Em từ bỏ, nhanh, nhanh quá, chậm, chậm một chút ——”

Đào Đào phát hiện những lúc họ làm tình Thời Thác không bao giờ nghe lời cô nói.

Quả nhiên đúng như lời anh nói, vào thời điểm làm chuyện này anh không thể nghe theo lời cô được.

Nghĩ đến đây, khoé mắt cô chảy một giọt nước mắt xuống.

Tuy rằng trong lòng oán trách anh ức hiếp mình, nhưng thân thể cứ bị anh đỉnh lộng như thế cô thoải mái đến thốt ra tiếng.

“Ưm a ~ nhẹ, nhẹ điểm ~”

Cô gái bị giữ eo ngồi ở trên người

anh nuốt nhả gậy thịt với tốc độ thần tốc.

Mỗi một lần rút ra thì sẽ có một lần đâm sâu vào bên trong, cả người Đào Đào giờ đây chỉ còn lại một cảm giác bay bổng giữa không trung.

Cô sắp bị anh làm cho đến chết luôn rồi.

“Ưm a —— đừng, đừng đâm, lại, lại muốn tới ——”

Cứ đâm liên tục mấy trăm cái như thế chân Đào Đào bủn rủn đến ngồi cũng không ngồi được mà chỉ có thể dựa cả người vào Thời Thác.

Bất tri bất giác, vòng đu quay lại đi thêm một vòng.

Đôi mắt Đào Đào nhắm nghiền lại, không hiểu sao cô bắt đầu nghĩ về tương lai.

Nếu sau này hai người thật sự kết hôn với nhau có lẽ ngày nào cô cũng sẽ bị đi làm trễ.

Trong lúc cô còn nghĩ miên man thì Thời Thác đột nhiên ôm cô đứng lên đè cô vào cửa kính.

“Nhóc con, muốn ngắm cảnh đêm sao?”

Giọng nói mang theo dục vọng mãnh liệt muốn bỏ cũng không bỏ không được.

Đào Đào còn chưa kịp phản ứng chiếc áo khoác lông trên người đã trượt xuống, anh hơi hạ người cô xuống rồi lại ra vào thân thể cô.

“Ưm a, đừng ——”

Thời Thác nắm cằm cô và hôn lên.

“Vừa ngắm vừa làm nhé?”

Cô không thể kháng cự lại giọng nói khàn khàn này của anh, đặc biệt là vào lúc họ đang làm chuyện này.

Đào Đào như bị mất hết lí trí, giờ đây cô không cản anh lại nữa mà để mặc cho anh muốn làm gì thì làm .

Miệng đã bị anh bịt kín nên những tiếng rên rỉ kiều mị đều bị chặn lại trong cổ họng, đầu lưỡi như được những tiếng rên rỉ đó tiếp thêm sức vào quýt lấy đầu lưỡi anh.

Một lúc sau, gương mặt đều đỏ lên vì sắp thở không nổi nữa, cô nhắm mắt lại mặc kệ anh ức hiếp.

Đào Đào có thể cảm nhận được gậy thịt đang trong cơ thể mình va chạm, quấy, đâm đến tử cung, đỉnh lộng cô, lúc rút ra lúc tiến vào.

Còn Thời Thác vẫn luôn ở sau lưng cô rong ruổi và chiến đấu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận