Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ cũng không phải hoàn toàn vì anh trai.

Tuy Đào Đào không thể trốn tránh trách nhiệm với sự ra đi của Đào Thanh nhưng mà đối với chuyện quan trọng như thi đại học cô không thể vì cái trách nhiệm đó mà quyết định dại dột như vậy.

Đôi khi cô cũng nghĩ tới chuyện này, cơ mà cô không quan tâm Đào Thanh còn sống hay là đã mất, cô cũng có chút muốn vào học viện cảnh sát.

“Một nửa là do bản thân em muốn làm cảnh sát, còn một nửa là em muốn thay anh trai hoàn thành tâm nguyện này.”

Đào Thanh là một người anh trai ôn nhu, chính bề ngoài ôn nhu này đã khiến cho Đào Thanh trở thành người kiên định có nguyên tắc và có tinh thần trọng nghĩa. Tính cách này của anh trai Đào Đào rất thích, sống với anh trai một thời gian lâu cô dần cũng học được cái dáng vẻ đó.

Cô muốn làm một chút việc cho xã hội và luật pháp. Chỉ như thế cô mới có thể thấy vơi đi những cảm giác tội lỗi với Đào Thanh.

Thời Thác im lặng nghe cô nói mà không nói một lời nào.

Đào Đào thấy anh vẫn không nói chuyện thì ngẩng đầu lên nhìn anh, “A Thác, anh có thấy nguyện vọng đại học này của em rất mơ hồ và vô trách nhiệm không?”

Đối với chuyện thi vào học viện cảnh sát, Thẩm Nghiên với Thẩm Dương có đến khuyên cô nhưng Đào Đào không nghe lời hai người đó.

Còn Thẩm Mộng Viện cùng Đào Kiến Lâm thì lại không nói gì, họ chỉ bảo cô hãy lo học hành đừng có lêu lỏng.

Thời Thác kéo tay cô qua, anh cong lưng đối diện với cô.

“Nhóc con.”

“Dạ?”

“Không sao cả, mặc kệ là việc anh trai em thích hay em thích, em muốn làm gì thì cứ làm. Về sau nếu có chuyện gì xảy ra đi nữa thì anh vẫn sẽ ở đây sẽ luôn bên cạnh em, có biết không?”

Giọng của anh trong trẻo rõ ràng mang theo sự dịu dàng độc nhất vô nhị, nó giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim cô.

Đào Đào nghĩ, có lẽ sau này cô sẽ không thể gặp được người con trai nào khiến cho cô có cảm giác an toàn và làm chỗ dựa vững chắc như Thời Thác.

Chỉ có Thời Thác, chỉ có một mình Thời Thác mà thôi.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ một cái nhìn thoáng qua trên xe buýt đó lại có thể khiến hai người đi đến ngày hôm nay.

Cô cong đôi mắt nắm tay anh, giọng nói vô cùng vui vẻ, “Dạ, A Thác sẽ luôn bên cạnh em.”

Chúng ta sẽ cùng nhau tiến xa hơn nữa.

Khi đến nơi, hai người chậm rãi đi ra khỏi thang máy.

Căn hộ Thời Thác sống rộng khoảng 120m vuông, bên trong có ba phòng ngủ, một phòng khách và hai phòng tắm.

Trước đây Thời Niệm cũng ở đây nên gia đình anh mới mua căn hộ lớn như vậy.

Thời Thác đưa cô đi vào cửa, anh nâng tay bật đèn ở huyền quan lên Đào Đào mới thấy rõ được đồ đạc trong căn nhà.

Cách trang trí trong nhà nhìn rất ấm áp.

Chiếc sô pha màu lam, dưới chân là tấm thảm màu trắng gạo, bàn trà sạch sẽ gọn gàng có đặt một cái bình hoa nhưng không có hoa, vừa bước vào cửa Đào Đào đã ngửi thấy mùi hương của gỗ tuyết tùng.

Trên bàn cơm có đặt một lọ nến thơm.

Nhưng không hiểu tại sao cô cảm thấy bầu không khí ấm áp này có một tầng âm u gì đó ngăn cách lại.

Cửa sổ ban công mở ra, gió lạnh từng cơm ùa vào thổi may tấm màng màu trắng.

Thời Thác lấy đôi dép lên trong tủ giày đặt dưới chân Đào Đào, “Trong nhà có chút lạnh, một chút nữa anh sẽ mờ điều hoà nên em đừng cởi áo để tránh bị cảm lạnh.”

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn “Dạ” một tiếng, cô cởi giày thể thao trên chân ra mang dép lê vào.

Anh đi đến phòng khách đem đồ trong tay để lên bàn trà rồi đi tới ban công đóng cửa sổ.

Hai người ngồi xuống sô pha ở phòng khách.

Đào Đào lần đầu tiên đến nhà anh vào giờ muộn như vậy, dù cho hai người cũng đã làm những chuyện đó vào buổi tối thậm chí không phải là một lần nhưng cô vẫn thấy có hơi lạ lạ không quen.

Cô cúi đầu nhìn cái bình hoa trống trơn trên bàn, cuối cùng cũng cất lời hỏi anh, “A Thác, mẹ anh không ở chung với anh sao?”

Chàng trai rũ mắt xuống, suy nghĩ một hồi rồi anh ôm cô lên để cô ngồi lên đùi mình.

Anh áp trán mình lên tấm lưng nhỏ gầy của cô, giọng nói lộ ra một tầng ủ rũ, “Nhóc con.”

Nhận ra anh có chỗ không đúng, Đào Đào nắm tay anh, nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.

“Khi mẹ anh sinh Thời Niệm bà đã khó sinh và qua đời.”

Phòng khách vỗng rất yên tĩnh, trong phòng chỉ còn lại hơi ấm của điều hoà và tiếng máy móc trong nhà.

Đào Đào ngồi trên đùi anh nắm chặt tay anh, bỗng nhiên cô không biết nên nói gì tiếp.

Tuy Thẩm Mộng Viện luôn tạo cho cô nhiều áp lực, nhưng ít nhất người mẹ như Thẩm Mộng Viện vẫn còn tồn tại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận