Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ là do dì lao công ở đây không quét dọn sạch sẽ nên khi mặt anh đập xuống đất, một mảnh thuỷ tinh đã đâm vào cằm anh.

Bị ba đánh như thế ánh mắt anh vẫn vô hồn một chữ cũng không nói, cho dù cằm đang chảy máu thì anh cũng không thấy đau đớn gì.

“Mày nhìn lại mình đi xem có xứng đáng với người mẹ đã mất của mày không!”

“Đây là cách mày chăm sóc em gái hả?”

“Đồ khốn nạn!”

Những lời mắng mỏ sau đó của Thời Hữu anh không nghe thấy được gì cả.

Lúc ấy chỉ có một câu mắng mà anh đã khắc cốt ghi tâm cho đến nay.

Thời Niệm vì anh mới mất.

Bởi vì anh không trông chừng con bé, vì anh không nắm chặt tay con bé mà để con bé làm loạn băng qua đường.

Nếu anh không đi mua cây kem thì có lẽ sẽ không xảy ra chuyện này.

Từ sau ngày đó Thời Thác không hề đụng vào kem.

Và anh cũng không bao giờ thích bóng bay nữa.

*********************

Khi Đào Đào được đặt lên giường cô mới nhìn thấy rõ đồ đạc trong phòng ngủ anh.

Căn phòng ngủ này trông lộn xộn hơn phòng khách bên ngoài.

Giá vẽ có ở khắp nơi, thuốc màu và bút chì chất đống ở một chỗ. Trên tờ giấy vẽ là một gương mặt, bức tranh đại khái mới phác họa ra hình dáng chứ chưa tô màu.

Trên tường dán mấy bức tranh trái đào được vẽ bằng bút chì nhưng màu sắc rất diễm lệ.

Những bức trên tường như có sự thay đổi dần dần, bức đầu là trái đào màu hồng, xuống từ từ màu trái đào chợt nhạt đi, bức tranh cuối cùng là trái đào dính một giọt màu đỏ hồng.

Đào Đào đưa mắt nhìn và đếm, đại khái có bảy tám bức tranh, mỗi một bức đều được anh dùng khung đóng lại treo ở trên tường.

Hơn nữa những sắc thái trên gương mặt của người con gái đó không hiểu sao cô thấy có chút quen mắt.

Lúc này Thời Thác vừa định cởi quần áo cô ra thì cô gái nhỏ đẩy đẩy tay anh.

“A Thác…”

Thời Thác rũ mắt nhìn cô, đáy mắt anh đã sớm xuất hiện một tầng dục vọng.

“Hử?”

“Những bức tranh trong phòng của anh nhìn có chút quen mắt…”

Anh thấp giọng cười nhẹ một cái rồi kéo cô lên để cô ngồi lên đùi mình.

“Quen mắt ở đâu?”

Đào Đào nhìn chằm chằm vào gương mặt của mấy bức tranh kia, đột nhiên cô thấy mình như bị mắt kẹt trong thứ gì đó.

Các cô gái trong tranh hầu như đều giống nhau, luôn cột tóc đuôi ngựa, cặp chân mày xinh đẹp, đôi môi hồng hào, đôi mắt cong cong nhìn trông rất thẹn thùng và đáng yêu.

Năng khiếu vẽ tranh của Thời Thác không tệ, thậm chí anh còn xuất sắc hơn các bạn đồng lứa. Dáng vẻ của cô gái được anh vẽ rất linh động, thanh tú giống như người thật.

Hầu hết các bức tranh đều có dáng vẻ này.

Trong đó có một bức tranh không phải vẽ chân dung.

Bức tranh đó vẽ toàn thân của một cô gái.

Cô gái trên giấy có làn da trắng như tuyết, dáng vẻ giống như con mèo Ba Tư gợi cảm trần truồng nằm trên tấm nệm màu đỏ, mái tóc đen như thác nước xoã ở trước ngực, đôi chân mảnh khảnh, móng tay mượt mà nhỏ nhắn.

Hai bên vú dựng thẳng, trên bộ ngực trắng như tuyết có một cái bớt trái đào đặc biệt rõ.

Cô gái ngẩng cao chiếc cổ trắng nõn, cặp mắt mê ly, trên hàng mi dài còn đọng lại vài giọt nước mắt, hai gò má có chút ửng hồng.

Như là……đang làm chuyện đó…

Lúc này đây Đào Đào mới nhận thức ra được người trên bức tranh kia là ai.

Nhưng mà cô không dám xác nhận.

“A Thác, cô gái đó, có phải anh vẽ em không?”

Thời Thác ôm cô gái nhỏ, chiếc cằm đặt ở hõm vai cô rồi nhìn chằm vào cô gái đó, nhẹ giọng “Ừ”.

“Tất cả cô gái trong phòng này đều là em.”

Không biết vì sao Đào Đào có cảm giác trái tim mình bỗng nhói lên.

Cảm xúc của cô này là vui vẻ, nhưng mà cô lại có cảm giác Thời Thác không phải vui vẻ.

“Anh vẽ em khi nào thế? Những lúc anh ở với em em đâu thấy anh vẽ gì đâu.”

Thời Thác mỉm cười đưa tay tháo dây thun trên tóc cô xuống.

Mái tóc đen như mực của cô gái rơi xuống dưới khiến anh nhìn đến say mê.

“Không phải vẽ khi ở cùng em, anh dùng đôi mắt này nhớ kỹ dáng vẻ của em rồi về nhà vẽ lại.”

Trong những bức tranh đó, một vài búc là Đào Đào đang cười với anh, một vài bức cô đang làm bài tập, còn một ít là những bộ dáng cô ở trong ký ức anh.

Mà bức tranh cô gái có màu đỏ kia chính là dục vọng đã cắn nuốt anh từng đêm, khi vẽ nó trong đầu Thời Thác đã hiện ra hình ảnh thân mật của hai người.

Khi đó, cô bị anh đè ở dưới thân nũng nịu gọi tên anh, cô gái mềm mại ngoan ngoãn để mặc anh ức hiếp.

Thời Thác nhớ rất rõ khoảnh khắc của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận