Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mỗi lần làm như thế, anh dường như có thể tìm ra được một số tư thế khác nhau.

Chiếc eo được lót cái gối bên dưới nên nó càng giúp anh đi vào sâu hơn.

Cô có thể cảm nhận được tầng thịt ấm áp của mình đang vây lấy anh, nó gắt gao mà hút lấy gậy thịt không chịu nhả ra.

Thời Thác thở ra một hơi, ngửa đầu ra, những giọt mồ hôi đã chảy trên chóp mũi.

Mỗi lần làm tình với cô anh đều sướng đến muốn điên lên.

“Ưm a ~ a, A Thác, nhẹ, nhẹ chút ——”

“Nhanh, nhanh quá ——”

Vùng kín của hai người chảy ra một vệt nước làm ướt cái gối bên dưới.

Tiếng thở dốc của Đào Đào càng ngày càng dồn dập, hai tay cô nắm chặt cái gối trên đầu, tầm nhìn trước mắt có chút mơ hồ đi.

Cơ thể mảnh khảnh của cô gái nhẹ nhàng đung đưa trên chiếc giường lớn mềm mại như một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển.

Cô tùy ý để anh lôi kéo bản thân ngã xuống vùng biển chứa đầy dục vọng.

Thời Thác rũ mắt nhìn cô.

Lúc này Đào Đào trông rất giống cô gái trong bức tranh khi nãy.

Điều duy nhất khác với bức tranh đó chính là cô ở trong tranh không bị anh đè ở trên người.

Nghĩ đến đây, Thời Thác đột nhiên đâm vào bên trong tử cung, anh cúi thấp người tiến đến bên tai cô gọi, “Đào Đào.”

Giọng nói anh trở nên khàn khàn, mái tóc trên trán đã sớm bị hồi môi làm cho ướt đi.

Đào Đào ôm lấy tấm lưng anh, đáp lại anh, “Dạ ~”

“Lần sau vẽ một bức tranh lúc chúng ta làm tình được không em?”

Cô bị anh đâm đến mơ mơ màng màng nói không nên lời, “Dạ~ cho, cho anh vẽ.”

Thời Thác cong môi cười rồi anh nghiêng đầu hôn vào cổ cô, giọng nói nhẹ nhàng đặc biệt ôn nhu, “Thật ngoan, anh thật sự rất muốn đem em nhốt ở trong nhà.”

Nhìn Đào Đào có vẻ là một cô gái luôn giương nanh múa vuốt, nhưng với anh cô lại rất ngoan ngoãn nghe lời.

Đặc biệt ngoan trong lúc hai người “yêu” nhau.

Sau khi yêu, Thời Thác phát hiện bản thân anh rất dính người. Trong lúc đang học mà nhìn thấy cô anh liền muốn kéo cô đi đến một chỗ nào đó để “yêu” cô.

Đi công viên chơi anh cũng muốn “yêu” cô một lần.

Cho nên trên người anh lúc nào cũng mang theo áo mưa phòng hờ, nhiều lúc anh cảm thấy Đào Đào sẽ cự tuyệt mình hoặc cô sẽ tức giận lên nhưng mà cô gái nhỏ lại rất nghe lời anh.

Nếu tiếp tục chiều anh như vậy e rằng cả đời này anh sẽ không thể nào dừng lại được. Tuy nhiên Thời Thác cảm thấy nó cũng khá tốt.

Đối với anh mà nói cho dù làm cả đời thì anh cũng không thấy đủ.

Nghĩ đến điều này tốc độ bên dưới càng lúc càng nhanh.

“A a a, A Thác, không, từ bỏ ——”

“Nhanh, nhanh quá a ——”

—— bạch bạch bạch bạch ——

Trong phòng ngủ, tiếng của điều hoà hoà lẫn với tiếng thở dốc vụn của cô gái, bên cạnh đó tiếng thở dốc nặng nề của chàng trai và âm thanh vùng kín va chạm cũng dần trở nên rõ ràng trong không khí.

Chờ đến lúc Thời Thác bắn, Đào Đào ôm lấy cổ anh vừa xin lỗi vừa dỗ dành anh, “Xin lỗi A Thác, vì em mà anh không thể thổi nến và ước nguyện trong sinh nhật 18 tuổi của mình.”

Thời Thác nằm ở trên người cô, giọng nói cất lên đứt quãng và thở dốc, “Vậy bây giờ anh có thể ước một điều không?”

Đào Đào chợt mở mắt, đôi mắt ướt át nhìn anh, “Ước bây giờ?”

Anh cúi đầu hôn hôn vào môi cô, “Ừ ước bây giờ, điều ước của anh là ——”

“Đào Đào sẽ mãi mãi bên cạnh anh, mãi mãi nằm dưới người anh.”

Anh không chỉ muốn đời này, anh còn muốn cả kiếp sau, kiếp sau sau nữa.

Nếu không có kiếp sau thì hãy cho kiếp này của anh dài một chút, anh sẽ cố gắng sống thêm mấy năm nữa, à không tốt nhất là cho anh không già và không chết.

Chỉ có thế anh và cô mới có thể mãi mãi ở bên nhau.

Bởi vì, khi yêu ai đó hết lòng và được người đó đáp lại hết lòng thì anh không muốn mình phải cô đơn một mình.

Hai người sửng sốt.

Đào Đào bị Thời Thác ôm vào trong ngực có chút không biết thế nào.

Thời Hữu đứng ở cửa nhìn chằm chằm hai người ôm nhau, lông mày từ từ nhíu lại.

Chờ đến khi Đào Đào lấy lại tinh thần, vừa định mở miệng thì người đàn ông trung niên đã đem hộp trên tay ném vào phòng khách, trong giọng nói mang theo mười phần tức giận, như là gào rống, “Mày là đồ khốn nạn!”

Cô gái nhỏ bị ông hét lên làm cả cơ thể run lên.

Nhiều năm như vậy tuy Đào Kiến Lâm không quá thích cô, Thẩm Mộng Viện tiếu lý tàng đao* nhưng chưa từng có ai hung dữ với cô.

* bề ngoài tốt bụng, nhưng trái tim rất nham hiểm và độc ác.

Đào Đào lần đầu tiên nhìn thấy đàn ông tức giận như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận