Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác nghĩ, anh cả đời này đều sẽ không hỏi.

Đáp án của đời này đã rõ rồi.

Anh ngẩng đầu nhìn Thời Hữu, giọng nói nhẹ nhàng lại mang theo mười phần tức giận, “Đủ chưa?”

Thời Hữu nhìn thân hình gầy gò cô gái nhỏ, gân xanh trên trán nhảy lên kịch liệt, buông tay xuống dường như mất hết sức lực.

Ông đã sống hơn bốn mươi năm, lần đầu tiên trong đời bị một cô gái nhỏ làm cho xúc động.

Ông không nói chuyện, thở dài một hơi, xoay người đi về hướng huyền quan.

Vừa bước ra khỏi cửa, ông cất tiếng khàn khàn nói “Kia là quà sinh nhật, một cái máy vi tính mới cho con.”

Ông nói xong, nhìn hộp quà kia một lần nữa sau đó nhấc chân ra cửa.

Chờ đến khi người đi rồi, Thời Thác dừng lại đưa tay vỗ vỗ cô gái nhỏ, dỗ cô, “Ngoan, không có việc gì, người đi rồi.”

Đào Đào rốt cuộc lấy lại tinh thần, không biết chính mình làm chuyện ngu xuẩn gì, nằm ở trong lòng ngực anh gào khóc lên, “Huhuhu, A Thác, xin, xin lỗi, em, em không phải cố ý nói như vậy, em, em không nghĩ chú lại mắng anh, anh rõ ràng cái gì cũng không sai, Thời Niệm chết không phải do anh, thật sự không phải do anh…”

Thời Thác buông cô ra, đưa tay giúp cô lau nước mắt, giọng nói ôn nhu “Bị dọa rồi phải không? Không có việc gì, anh không sao, thật sự không sao, em đừng sợ.”

Đào Đào khóc thút tha thút thít, đôi mắt đỏ hơn phân nửa, “Không phải, A Thác, thật sự không phải anh sai, anh không cần bởi vì lời ông ấy nói mà áy náy, không ai muốn xảy ra chuyện việc đó.”

Nhiều năm như vậy Thời Thác vẫn luôn cảm thấy là anh đã hại chết Thời Niệm, vì anh đi mua kem không coi chừng Thời Niệm nên mới gây ra hậu quả như vậy.

Hiện tại, Đào Đào nói với anh rằng không phải do làm anh sai, Thời Hữu cũng có lỗi, anh không phải là hung thủ mà là người bị hại, anh đột nhiên cảm thấy gánh nặng trên người nhẹ đi một chút.

Cảm giác tội lỗi của anh, có vẻ như không còn nhiều nữa.

Anh rũ mắt nhìn gương mặt đẫm nước mắt, giọng nói nhẹ nhàng “Đào Đào, anh trai em cũng nghĩ như vậy.”

Đào Đào nhìn anh, nước mắt ngừng chạy, không khóc nữa.

Anh trai……

“Không có ai nghĩ đến động cơ xe sẽ chệch đường ray. Người hại chết anh trai em là người để xảy ra sự cố, là vấn đề của nhân viên kỹ thuật chứ không phải do em. Chỉ là trùng hợp ngày đó là sinh nhật của em mà thôi, em không cần vì sự cố đó mà tự trách.”

Đôi mắt cô gái trong veo và sáng ngời, không mang theo chút dao động.

Những lời này Thời Thác đã muốn nói với cô từ lâu.

Nhưng do trên người cõng theo sinh mệnh Thời Niệm anh không thể nói với cô đó là lỗi của cô được.

Bởi vì trong tiềm thức, anh cũng cho rằng tất cả đều phải trả giá cho những sai lầm như vậy.

Những lời Đào Đào nói đã khiến anh nhận ra rằng dù phải trả giá bằng hai mạng sống này, anh cũng không nên tự mình chịu trách nhiệm.

Trong hai vụ tai nạn này có quá nhiều người, có quá nhiều hung thủ cùng người bị hại.

Thời Hữu đối xử bên nặng bên nhẹ giữa anh và Thời Niệm, luôn cưng chiều Thời Niệm, Thời Niệm là tự băng qua đường, người gây ra là tài xế.

Nhân viên kỹ thuật, còn có thái độ cha mẹ cô.

Nếu một người bị chôn vùi trong tuyết rơi dày đặc thì mỗi bông tuyết đều là vũ khí.

Bọn họ phải có trách nhiệm, nhưng họ không phải là người chịu trách nhiệm duy nhất.

Lúc này, Thời Thác mới hiểu được tại sao Thời Hữu và bố mẹ Đào Đào lại có thái độ như vậy.

Khi tội lỗi quá lớn con người sẽ sợ hãi vì gánh vác trách nhiệm nên sẽ gay gắt với người khác, đem toàn bộ sai lầm đổ hết lên người khác, có như vậy họ mới dễ chịu.

Thời Hữu không dám thừa nhận rằng mình cũng có trách nhiệm trong cái chết của Thời Niệm. Vì thế, ông đem thống khổ áp đặt ở trên người Thời Thác, để Thời Thác chịu trách nhiệm. Như vậy ông có thể lấy thân phận của người bị hại để mình yên tâm thoải mái.

Mà Thẩm Mộng Viện quá nghiêm khắc với Đào Đào, bà làm vậy chỉ để giảm bớt gánh nặng tội lỗi của bà.

Đào Thanh chết vì sinh nhật của Đào Đào chứ không liên quan đến người mẹ kế là bà.

Mà Đào Kiến Lâm, người đã mất đi đứa con trai yêu quý của mình không thể đi hận những nhân viên kỹ thuật không liên quan đến mình. Ông liền đem hận ý chuyển dời đến trên người cô.

Vì vậy cuối cùng, chính hai người bọn họ là người phải nhận trách nhiệm này.

Trên đời này không có người tốt hay người tuyệt đối xấu, không có ai là trang giấy trắng, dù ít hay nhiều đều mắc sai lầm.

Vì thế cuối cùng người phải gánh vác tất cả là bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận