Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

1 giờ sáng Đào Đào bò lên trên giường lăn qua lộn qua lại như cái bánh nướng áp chảo không ngủ được.

Cô muốn gọi điện cho Thời Thác, liếc nhìn đồng hồ nhớ ra sáng mai anh còn phải điểm danh trong buổi tự học, nghĩ tới nghĩ lui Đào Đào thở dài một cái rồi đem điện thoại ném về chỗ cũ.

Cô không ngủ được và cũng không biết nên làm gì, cô xuống giường khoác cái áo đi đến bàn trà bên kia lấy đề Địa Lý ra bắt đầu làm.

Thi ba ngày là y như rằng ba ngày đó Đào Đào đều không ngủ được.

Cô có chút không hứng thú dọn cặp sách Địa Lý, đầu có chút nặng nề, dây dưa dây cà trở về nhà.

Hôm nay Tôn Tuệ Tuệ xin nghỉ buổi tối, giữa trưa đến đây nấu cơm cho cô để tối cô tự hâm nóng lại ăn.

Đào Đào lúc này không ăn không uống, đầu óc choáng váng, động cũng không muốn động, trực tiếp trở về phòng ngủ nằm xuống giường.

Đầu thật nặng, cổ họng cũng rất khó chịu, mí mắt đều không nhấc lên nổi.

Cô yếu ớt đưa tay sờ trán mình thì lòng bàn tay truyền đến một cảm giác nóng hổi.

Sao cảm thấy có chút lạnh…

Thời Thác đã gửi mười mấy tin nhắn cho Đào Đào nhưng không ai trả lời.

Anh gọi vào điện thoại cũ của cô cũng không có ai nghe máy.

Theo đạo lý mà nói nếu anh ở Hàng Xuyên cô nhóc này khẳng định thi xong xuôi sẽ gọi cho anh một cuộc hoặc là sẽ nhắn tin cho anh.

Hôm nay là ngày quan trọng như thế nào một chút tin tức đều không có.

Như vậy nghĩ, giữa mày Thời Thác nhăn lại.

Giờ đã là 8 giờ tối.

Thời Thác không yên lòng điện thoại cho Thẩm Nghiên.

Bên cậu toàn là tiếng cãi cọ ầm ĩ, còn có tiếng gõ bàn phím, vừa nghe là biết đang ở tiệm net.

“Chị cậu đâu?”

Anh không vòng vo trực tiếp mở miệng.

Thẩm Nghiên ở bên kia mắng một câu thô tục, lúc này mới hồi phục tinh thần lại, “Gì? Chị của tôi? Sao tôi biết chứ, thi xong rồi tôi không trở về lớp học.”

“Cô ấy không nghe điện thoại, tin nhắn cũng không trả lời, cô ấy có tới nhà cậu không?”

“Tới nhà của tôi làm gì, chị ấy sợ chó nên không tới đâu, đoán chừng chị về nhà rồi, hay chị ấy đi ngủ rồi? Mấy ngày này hễ đễn giờ nghỉ trưa chị ấy đều nằm lên bàn ngủ, hình như rất mệt, quầng thâm mắt cũng rất nặng.”

Thời Thác nghe vậy tay không khỏi nắm chặt điện thoại.

Vài ngày trước đó anh có dặn dò Đào Đào đi ngủ sớm một chút.

Cô cũng nghe lời nói 11 giờ cô sẽ bò lên trên giường ngủ.

“Cậu đi đến đó xem cô ấy đi.”

“Không phải chứ anh rể, tôi mẹ nó thật vất vả lắm mới thi xong giờ đang ở tiệm net.”

“Kêu cậu thì cậu đi đi sao nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, trước kia mỗi khi đi ngủ cô ấy đều nói cho tôi biết. Tôi có chút lo lắng.”

“Chết tiệt, biết rồi, đánh xong ván này tôi đi.”

Một tiếng sau Thẩm Nghiên tới căn hộ Đào Đào thuê.

Gõ cửa một hồi lâu cũng không thấy ai trả lời, Thẩm Nghiên coi một vòng cũng không tìm được chìa khoá liền đi về nhà lấy chìa khóa, lăn lộn nửa tiếng cuối cùng cũng mở được cửa vào nhà. Lúc này căn trong phòng tối đen một mảnh, đồ ăn trên bàn cũng chưa hề đụng tới.

“Chị? Chị ngủ rồi à?”

Xung quanh tối đen một mảnh, duỗi tay ra cũng không thấy năm ngón tay, không ai đáp lại.

“Cái kia, anh rể em kêu em tới đây xem chị, em vào được không?”

Vẫn không có ai trả lời.

Thẩm Nghiên là người không có sự nhẫn nại, cậu không nghĩ ngợi gì trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Thuận tay bật đèn lên, lúc này cậu mới thấy rõ người trên giường.

Quần áo và giày cũng chưa thay, cặp sách còn mang ở trên người, ngủ nhưng thật ra là ngủ như chết, cậu ồn ào lớn như vậy cũng không bị đánh thức.

Thẩm Nghiên “Sách” một cái, lấy điện thoại trong túi quần ra, vào QQ gọi video cho Thời Thác.

“Tự anh nhìn đi, chị ấy đang ngủ, tôi như vậy…”

Lời bên này cậu còn chưa nói xong bên kia trực tiếp tắt máy.

?

Tình huống này là sao?

Giây tiếp theo, Thời Thác trực tiếp gọi điện thoại lại.

“Không phải tôi nói chứ anh rể, anh…”

“Đưa cô ấy đi bệnh viện, chị cậu bị bệnh rồi, hiện tại tôi đang lái xe trở về.”

?

Bị bệnh?

Thẩm Nghiên kinh ngạc cúi đầu nhìn Đào Đào một cái, “Không phải đâu, sao có thể, cơ thể chị tôi làm bằng sắt đấy, anh có thể bị bệnh chứ chị ấy không bị bệnh…”

“Thẩm Nghiên! Tôi nói lại lần nữa! Đào Đào con mẹ nó đang bị bệnh! Tôi bảo cậu đưa cô ấy đi bệnh viện!”

Ống nghe truyền đến tiếng mắng nghẹn ngào của chàng trai.

Thẩm Nghiên ngay lập tức giật mình.

Cậu quen biết Thời Thác không lâu lắm, cũng chỉ hơn một năm nhưng trong ấn tượng của cậu Thời Thác này tuy tính tình lạnh lùng nhưng lúc ở bên cạnh Đào Đào anh sẽ phá lệ ôn nhu kiên nhẫn, ngay cả lần Thẩm Nghiên cùng anh đánh nhau anh cũng không mắng người như vậy, này là lần đầu tiên cậu nghe anh mắng chửi lớn tiếng thô bạo như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận