Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giờ này khắc này, cô vùi đầu vào bụng Thời Thác, một tay được truyền dịch, một tay khác thì nắm chặt chai nước suối, tất cả lời nói đều biến thành tiếng khóc.

Thời Thác không nói gì đưa tay xoa mái tóc mềm mại của cô, không tiếng động dỗ dành cô.

Thẩm Dương thở dài, thấy Thời Thác đã trở về liền đem Thẩm Nghiên từ trên ghế kéo đi, đưa tay vỗ lưng chàng trai rồi mới rời khỏi phòng truyền dịch.

Rạng sáng, phòng truyền dịch không có bao nhiêu người, trong căn phòng màu trắng trống rỗng chỉ còn lại hai người.

Đào Đào cũng không biết mình đã khóc bao lâu.

Chỉ biết lúc cô ngẩng đầu thì thấy cái áo hoodie màu trắng của Thời Thác đã bị cô làm ướt, để lại một vệt nước.

Cô gái nhỏ ngửa đầu, bởi vì phát sốt và vừa mới khóc nên đôi mắt đã sưng như quả hạch đào, gương mặt vì sốt cũng đã phiếm đỏ.

Cô sụt sịt cái mũi, chớp mắt không nói gì.

Thời Thác thấy cảm xúc cô đã bình tĩnh lại anh ngồi xuống ghế bên cạnh rồi đưa tay lau mặt cho cô, giọng nói ôn nhu, “Mấy ngày nay có phải thi cử mệt lắm đúng không, đến nổi phải vào viện.”

Trong ấn tượng của anh Đào Đào không khóc nhiều.

Sau chuyện Đào Thanh kia cô dường như đã đem toàn bộ nước mắt nuốt vào trong, ở bên Thời Thác một năm rưỡi này cô có khóc nhưng số lần khóc thì chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Cô gái cắn môi dưới, nhẹ giọng “Dạ”.

Thời Thác nhìn cô và giúp cô lau nước mắt trên mặt, trong giọng mang theo ý cười, “Bé ngốc, không sao cả, sốt là chuyện tốt nó sẽ đem tất cả virus bài xuất ra hết, về sau em sẽ không đổ bệnh nữa.”

Đào Đào nhìn chằm chằm anh, cái cảm xúc nghẹn ngào đó lại xuất hiện.

Thời Thác thực chất là một người đặc biệt ôn nhu và tinh tế.

Tuy thoạt nhìn anh không phải người như vậy.

Trước đến nay anh không tức giận với cô, còn hiện tại anh rõ ràng biết cô đã lừa anh, ba ngày này cô đều không ngủ ngon vậy mà lúc này lại lăn lộn đến tới bệnh viện, anh cũng không tức giận. Anh vẫn cứ ôn nhu chăm sóc cô như vậy, an ủi nàng, dỗ dành cô như một đứa bé.

Đào Đào luôn cảm thấy sau khi Đào Thanh đi rồi thì sẽ không có người nào đối xử ôn nhu với cô như vậy.

Nếu Thẩm Mộng Viện hoặc Đào Kiến Lâm biết chuyện sau khi thi xong cô đổ bệnh thì họ tuyệt đối sẽ không nói mấy lời như vậy.

Ngay cả Thẩm Dương và Thẩm Nghiên cũng chưa từng đối xử với cô như vậy.

Cô không đem Thời Thác trở thành Đào Thanh.

Cô biết, anh trai là anh trai, bạn trai là bạn trai.

Người bị bệnh lúc nào cũng yếu đuối, suy nghĩ cũng rất nhiều, hoặc có thể do cô cùng Thời Thác trong học kỳ này luôn ở hai nơi khác nhau, lúc này thói bướng bỉnh của cô đột nhiên trổi dậy.

Đào Đào chớp đôi mắt nhìn chàng trai trước mặt.

Anh đã gầy đi khá nhiều.

Quầng thâm mắt cũng rất rõ.

“A Thác.”

Thời Thác giúp cô gom tóc lại, lấy chai nước mở ra “Làm sao vậy? Muốn uống chút nước ấm không?Anh đi ra ngoài nhìn xem…”

“Về sau anh vẫn sẽ luôn đối xử tốt với em như vậy sao?”

Giọng nói rất nhẹ, rất nhỏ, mang theo giai điệu ngập ngừng không xác định.

Anh nghe vậy thì đột nhiên cười thành tiếng.

Thời Thác đưa tay nhéo mặt, bộ dáng thực ôn hòa “Ừ, sẽ tốt, còn sẽ tốt hơn nữa. Nếu điểm tối đa là 100, anh sẽ nỗ lực làm được 1000 điểm.”

Ngay lúc đó, bên tai Đào Đào truyền đến rất nhiều âm thanh không rõ ràng.

Âm thanh của bộ phim Hàn Quốc của các hộ sĩ ở bàn hướng dẫn, tiếng chảy tí tách của bình dịch, còn có cả tiếng tim đập của cô.

Đào Đào tin anh.

Nhưng cô đột nhiên không thể chấp nhận nổi cái giá và hậu quả như thế.

“A Thác, chúng ta chia tay đi.”

Đôi tay đặt ở trên mặt cô bỗng nhiên cứng đờ.

Giờ đây, gió bên ngoài cửa sổ thổi vào bay thẳng vào vách tường tường, gió lạnh từng đợt mà tiến vào khiến mái tóc đen của anh bị thổi loạn, đôi môi cũng bắt đầu run.

Cơn gió quỷ dị như muốn làm người ta tỉnh mộng.

Chàng trai kéo khóe miệng như không nghe thấy câu nói đó, đốt ngón tay run rẩy búng vào mặt cô, “Nói bậy gì đó, đầu óc sốt đến hỏng rồi à?”

Nói xong anh ngẩng đầu nhìn thoáng qua chai nước truyền dịch đã sắp hết, ấn chuông trên ghế dựa.

“Y tá cô đến rút kim đi.”

Trên đường trở về căn hộ cho thuê, Đào Đào ngã lưng vào ghế phụ không nói một lời.

Thời Thác lái xe xuyên đêm để đến Ninh Xuyên nên tay lái đều đã run rẩy.

Chờ đến lúc vào cửa nhà, Thời Thác nắm tay Đào Đào đi vào nhà thuận tiện đưa tay mở đèn lên.

“Có đói bụng không? Muốn ăn cái gì anh sẽ nấu cho em.”

Đào Đào nhìn anh, cảm thấy mình giống như đã rơi vào một khe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận