Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cuộc đời của anh đã không còn Tiểu Niệm rồi, anh không thể không có em.”

Đào Đào chồm tới câu lấy cổ anh, khóc nước đến mắt thủy nước mũi đều hoà lẫn vào nhau, nói từng chữ cũng bắt đầu không rõ ràng.

“A Thác, thực xin lỗi, huhuhu, nhưng mà anh, anh quá vất vả, anh, anh đã gầy đi rất nhiều.”

Thời Thác đưa tay vỗ lưng cô, kiên nhẫn mà giải thích với cô.

“Quả đào ngốc, từ ngày đầu tiên ở bên em anh đã nghĩ đến tình huống này rồi.”

Đào Đào sửng sốt, đột nhiên ngừng khóc không nói gì.

Chàng trai buông cô ra, anh đưa tay coa xoa mặt cô, “Hai người ở bên nhau sẽ có khả năng không thuận buồm xuôi gió, tính cách không thích hợp, gia đình không thích hợp, chạy tới chạy lui với nhau. Điều may mắn chính là hai chúng ta đến bây giờ cũng chưa từng cãi nhau, còn về quá trình chạy tới lui này, không phải ông trời không thể cho chúng ta tất cả sao? Một năm này chính là bài kiểm tra cho chúng ta, anh không thấy vất vả một chút nào, chạy xe lên về cũng chẳng sao, cuối tuần trở về với em cũng không có việc gì, tất cả mọi thứ đều là do anh cam tâm tình nguyện nên em không cần thấy áp lực, chuyện yêu đương chính là kẻ cho đi người muốn nhận. Anh nguyện ý vì em mà chịu đựng, này cũng giống như thời điểm anh thi đại học năm trước, em cùng anh tham gia kỳ thi đầu vào, thi nghệ thuật, thi đại học, đoạn thời gian đó em đi theo anh cũng rất vất vả nhưng em cũng là cam tâm tình nguyện không phải sao?”

Đào Đào nhìn anh, đột nhiên cảm thấy đời này của cô giống như đã tìm được một cái gối ôn nhu của mình rồi.

Có thể cho cô nghỉ ngơi, giúp cô giải quyết hết tất cả mọi thứ, để cô có thể luôn làm một đứa nhỏ không bao giờ lớn.

Trong thời gian cô không biết, Thời Thác đã vì cô chấp nhận những điều đó, cũng vì cô suy xét mọi chuyện.

Đào Đào nghĩ ở bên cạnh anh cho dù kết quả có ra sao đi chăng nữa cô cũng không hối hận.

Lúc này Thời Thác ngồi xổm nên chân có chút tê, vì thế anh chống thảm ngồi xuống sô pha.

Anh tiến lại gần hôn vào mắt cô, như đang dỗ dành, “Cho nên Đào Đào, không sao cả, việc hiện tại em cần làm không phải là suy nghĩ về tưởng những việc này mà em phải ăn cơm, ngủ, đọc sách, chuẩn bị thi có biết không?”

“A Thác…”

“Nếu về sau em không thích anh, không cần anh nữa, muốn chia tay anh thì em nói cho anh biết nhé?”

Đào Đào lau khóe mắt rồi đột nhiên lắc đầu.

“Sẽ không, em sẽ thích A Thác cả đời.”

Chàng trai lúc này mới cười lên.

Anh đem người ôm vào trong lòng, cúi đầu đi tìm môi cô.

“Ừ, cả đời này anh sẽ mãi ở bên em.”

Chăm sóc em.

Cho em toàn bộ thứ gì anh có.

-*************************************************-

Dỗ dành cô xong, Thời Thác buông người trong lòng ra giúp cô lau khô mặt, giọng điệu cũng bình tĩnh trở lại, “Uống thuốc rồi đi ngủ sớm nhé?”

Đào Đào lau mặt, lúc này bụng lại kêu lên.

Từ lúc thi xong cho đến bây giờ cô chưa hề ăn cái gì, chỉ uống được mấy ngụm nước.

Nghe tiếng “ùng ục ùng ục” vang lên, Thời Thác bỗng bật cười.

Anh đưa tay xoa nhẹ tóc cô một phen như thể trêu đùa, “Đói bụng sao?”

Cô gái nhỏ đỏ mặt ngượng ngùng mà gật đầu.

Thời Thác không vạch trần sự quẫn bách* của cô, từ trên sô pha đứng lên chỉnh quần áo lại đi về hướng phòng bếp bên kia, “Muốn ăn cái gì? Cho em tự chọn.”

* tình trạng khốn đốn ngặt nghèo đến mức không biết làm thế nào, không có cách nào để tháo gỡ.

Nguyên liệu nấu ăn ở căn hộ cho thuê được anh mua về hồi tuần trước có lẽ chúng đã bị thiu không thể ăn được.

Giờ đây Đào Đào cũng không muốn ăn uống gì, khịt cái mũi từ trên sô pha đứng lên đi về hướng anh, “Ăn một chút cháo là được rồi ạ.”

“Được, ăn chút cháo rồi sau đó đi ngủ sớm một chút, sáng mai dậy lại đo nhiệt lần nữa.”

Lời vừa nói xong, trên sống lưng anh có gì đó mềm mại chạm vào.

Cô gái mềm oặt ngã vào trên lưng anh như đang vừa làm nũng vừa giở trò nghịch ngợm, “A Thác, em muốn ôm anh.”

Thời Thác bị dáng vẻ này của cô làm cho dở khóc dở cười.

Vừa rồi còn nhẫn tâm nói muốn chia tay hiện tại lại dính lấy anh.

Nhưng anh cố tình giả bộ không biết gì.

Thời Thác hơi hơi gập gối sống lưng xuống, “Lên đi.”

Đào Đào mỉm cười, cô trực tiếp nhảy lên một cái treo người lên lưng anh để anh cõng mình, hai cái đùi cũng câu chặt lấy eo anh.

Tâm tình chàng trai không thể không tốt lên được.

Hai người trong phòng bếp nhỏ hẹp, anh một bên nấu cháo cho cô còn một bên thì cõng cô đi tới đi lui.

Đào Đào ở sườn cổ anh cọ cọ lầm bầm lầu bầu, “A Thác, anh cõng em như vậy có mệt không.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận