Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác lấy nồi bỏ nước vào vo gạo rồi ước lượng người trên lưng, “Không mệt, em đã gầy đi không ít rồi. Có phải chưa đến 90 cân* không?”

*45kg

Nghỉ hè vất vả lắm mới nuôi cho cô mập lên chút, vậy mà chỉ một học kỳ cô lại gầy trở lại.

“Không biết nữa, gần đây em không cân.”

“Ăn nhiều một chút, học tập rất vất vả. Phải đem quả đào của chúng ta nuôi thành quả đào mập mới được.”

“Em không muốn, mập lên rất khó coi, mập không tốt một chút nào.”

“Ai nói không tốt, mập mới có sức.”

“Muốn có sức làm gì?”

Hỏi câu này xong mặt cô đỏ ngay lập tức.

Thời Thác thấy cô mãi không nói lời nào thì không khỏi thấp giọng cười.

Đào Đào nghe thấy tiếng anh cười tai cô đỏ bừng.

Nhưng nó lại vui vẻ một cách lạ thường.

Giống như chỉ cần ở bên nhau, mặc kệ là trong hoàn cảnh nào, thời gian nào họ đều hạnh phúc.

Nghĩ như thế hai cánh tay cô ôm chặt lấy cổ anh, nhẹ giọng nói như một lời hứa hẹn, “A Thác, thực xin lỗi, về sau em sẽ không nói hai chữ kia nữa.”

Thời Thác nghiêng đầu cọ mặt cô, “Nhóc con em không cần phải nói xin lỗi với anh.”

“Dạ, sau này em sẽ luôn bên cạnh anh.”

Dù có vất vả đến đâu cô cũng sẽ luôn bên anh.

Thời Thác ở lại Ninh Xuyên mấy ngày, chắc chắn Đào Đào đã hạ sốt không có vấn đề gì lớn, sáng sớm anh lại lái xe trở về Hàng Xuyên.

Nửa năm này anh vẫn luôn lăn lộn như vậy, cơ thể anh cũng không phải không còn sức nhưng do ngủ quá ít dẫn tới mỗi lần Đào Đào nhìn thấy anh đều có thể thấy được quầng thâm rõ ràng, hai mắt cũng đỏ hoe.

May mắn là cuối năm anh chỉ cần làm một số bài tập tác nghiệp trên mạng và giao mấy bài phác thảo là được.

Sau khi kết thúc học kỳ này Đào Đào còn phải học bù.

Tết Âm Lịch năm 2014 tới hơi muộn, giữa tháng hai mới đến.

Khoá học của Đào Đào tới đầu tháng 2 mới xong.

Năm nay giống như năm trước, sau khi Thời Thác trở về Ninh Xuyên thì vẫn luôn ở trong căn hộ cho thuê, ban ngày Đào Đào đi học, anh ở nhà vẽ một vài phác thảo kiếm thêm chút thu nhập.

Anh học ngành thiết kế manga, hiện tại anh lên trên mạng nói yêu cầu về bản thảo cho người ta.

Buổi tối Đào Đào học xong tiết tự học buổi tối thì về nhà, Thời Thác làm cho cô chút bữa ăn khuya, phụ đạo môn Địa Lý cho cô sau đó dỗ cô đi ngủ.

Trong nháy mắt Tết Âm Lịch và nghỉ đông đều đã kết thúc.

Tháng ba sau khi khai giảng xong Đào Đào bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh của học viện cảnh sát.

Thẩm Dương cho Đào Đào một cái bảng giờ giấc, để thời gian tự học và nghe giảng đều rút ngắn để rèn luyện thể năng.

Cuối tháng 4 kiểm tra thể chất, sau đợt tuyển sinh đầu tiên kết thúc phải đợi tới tháng 6 thi đại học nữa là hoàn thành.

Đào Đào không phải đứa trẻ yếu ớt, mỗi bữa sáng ôm bao cát chạy điền kinh mấy km lên xuống, mỗi khi trở về nhà đều thấy đặc biệt mệt.

Cơ thể tiêu hao năng lượng quá nhiều, Tôn Tuệ Tuệ cũng làm nhiều đồ ăn hơn cho cô.

Trường học viện cảnh sát chuyên nghiệp ở Hàng Xuyên không nhiều, tới tới lui lui cũng chính là học ngành về an ninh, ngành điều tra tội phạm kinh tế, điều tra tội phạm chuyên nghiệp. Đào Đào học ban khoa học xã hội, còn là nữ sinh, kế hoạch tuyển sinh năm 2014 mặc kệ là nhóm đầu tiên hay là nhóm thứ hai thì số lượng ghi danh của Ninh Xuyên rất ít.

Chỉ cần nghĩ tới Đào Đào đập đầu chảy máu mới có thể chen chân vào học viện cảnh sát thì cô thấy có áp lực tâm lý rất lớn.

Mặc kệ là trúng chuyên ngành gì, chỉ cần có thể đậu vào trường đó là được.

Kiểm tra thể chất gồm chạy 100m, 800m và đẩy tạ.

Tuy cô tự tin với bản thân, Thẩm Dương cùng Thời Thác bọn họ đều ở đó cổ vũ nhưng cô vẫn cảm thấy có chút khó thở.

Huấn luyện đến cuối tháng 4, thời gian thi là ngày 29 và 30, hai ngày trước đó Thời Thác gấp gáp trở về giúp cô sửa sang lại hành lý, chuẩn bị đưa cô đến học viện cảnh sát thi.

Ngồi ở ghế phụ, Đào Đào nhìn đường hầm cao tốc trước mắt xẹt ngang qua, trái tim như nghẹn ở cổ họng.

Mấy năm nay đây là lần đầu tiên cô rời Ninh Xuyên.

Vẫn là đi đường cao tốc.

Tuy trước kia Đào Thanh cũng đưa cô đi ra ngoài đi chơi nhưng những lần đó cô còn nhỏ không nhớ được cái gì, ký ức cũng có chút mơ hồ.

Mà hiện tại, người đưa cô đi người là Thời Thác.

Giờ đây cô nắm chặt đai an toàn, cắn môi dưới nhìn ngoài cửa sổ đến phát ngốc.

Thời Thác phát hiện cô có gì đó không đúng dùng tay xoa nhẹ đầu cô, “sao vậy? Khẩn trương à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận