Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đối với gia đình này cái tên Đào Thanh chính là chủ đề cấm không được nhắc đến.

“Đào Đào!”

Thẩm Mộng Viện vừa mới đứng lên muốn chặn miệng cô lại vậy mà không kịp.

“Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì đến tận bây giờ con phải thay các người gánh vác phần trách nhiệm này! Thời gian anh còn ở nhà ba sẽ về nhà vào cuối tuần, khi đó sẽ không đi Anh. Anh mất rồi do động cơ xảy ra sự cố, các người không dám đối mặt hậu quả của mình tạo ra liền đem trách nhiệm đẩy lên trên người con, không muốn đối mặt con, mỗi tháng chỉ cho tiền, để cho người khác chăm sóc con, con lúc ấy mới 16 tuổi thôi! Con mới 16 tuổi, còn chưa đủ…”

Đào Đào nói xong lời cuối cùng, nước mặt từng giọt chảy xuống, giọng nói nghẹn ngào.

Cô còn chưa đủ 16 tuổi, một người ở trong căn phòng thuê lạnh lẽo, buổi tối khi tiếng người đi lên cầu thang lớn hơn một chút cô sẽ bừng tỉnh và thu mình một góc trốn trong chiếc chăn bông, sợ có người gõ cửa.

Trong ba năm qua cô không dám sinh bệnh hay để bản thân xảy ra vấn đề gì, vì cô biết cậu còn phải chăm lo cho gia đình, dì Tôn chỉ có trách nhiệm nấu cơm và giặt giũ cho cô, ba mẹ đều ở nước Anh xa xôi, không có ai bên cạnh cô.

“Mẹ, khi con phát sốt chính A Thác đã lái xe từ Hàng Châu trở về để đưa con đi bệnh viện. Khi bài kiểm tra thể chất con không thể tiếp tục được, chính anh ấy đã động viên và nói với con không được bỏ cuộc. Trước kỳ thi tuyển sinh đại học, ba ngày liên tiếp con bị mất ngủ anh ấy đã ở bên cạnh con. Khi con nóng nảy và không chịu đọc sách anh ấy cũng ở bên con. Mỗi tuần A Thác đều lái xe từ Hàng Châu về đây chỉ để ở bên cạnh con. Thời gian quan trọng trong cuộc đời của con, người đi cùng con không phải là ba mẹ mà là A Thác, tại sao con không thể ở bên anh ấy chứ…”

Những ngày cần ba mẹ bên cạnh, Thời Thác người luôn đồng hành cùng cô.

Ngay cả khi là học sinh cuối cấp ba, anh cũng không bỏ bê cô.

Nếu cô mắc kẹt trong đầm lầy và sắp chìm thì Thời Thác chính là người kéo cô lên.

Thẩm Mộng Viện và Đào Kiến Lâm không thể phủ nhận rằng không phải do họ thì sẽ không có Đào Đào như bây giờ.

Nhưng cô hiểu rõ hơn ai hết, nếu không có Thời Thác không biết cuộc đời cô sẽ ra sao.

Ngay từ đầu là cô bắt đầu trêu chọc anh trước, là cô đem anh kéo vào vũng bùn. Hiện tại Thời Thác cam tâm tình nguyện, không một câu oán hận ở bên cạnh cô.

“Mẹ, cái chết của anh trai không phải là lỗi của con. Nếu không phải do ba chỉ biết nhìn anh không quan tâm con, nếu không phải mẹ chỉ lo lấy lòng anh trai cảm thấy con không quan trọng. Anh trai cũng sẽ không trở thành người duy nhất yêu thương con. Anh trai nhất định không cần gấp gáp trở về vào ngày sinh nhật con. Là bởi vì các người không công bằng nên anh trai muốn cần đền bù cho con. Nếu các người có thể giữ chén nước thăng bằng, nếu các người cho con chút yêu thương, anh trai sẽ không như vậy. Con cũng cần được yêu thương mà. Con cũng là đứa trẻ cần được yêu thương…”

Nói xong lời cuối cùng, nước mắt Đào Đào đã đầy mặt, cô đỡ đầu gối ngồi xổm xuống.

Những lời này đã nghẹn trong lòng cô suốt ba năm, rốt cuộc trong giây phút này nó đã được cô mở lồng sắt phóng ra.

Cô cũng cần rất nhiều rất nhiều yêu thương, nếu bọn họ không cho cô, cô không thể nhận nó từ người khác sao?

Thẩm Mộng Viện chỉ nhìn cô không nói gì.

Một sai lầm chết người của người lớn là không bao giờ chịu thừa nhận lỗi của mình.

Vì thế sai lầm nối tiếp sai lầm, cuối cùng dẫn tới cục diện không thể cứu vãn.

Bà cùng Đào Kiến Lâm đem cái chết của Đào Thanh đổ lỗi lên người Đào Đào.

Bọn họ cho rằng làm như vậy mọi người đều có thể dễ chịu, nhưng họ không ngờ rằng nó lại trở thành cọng rơm cuối cùng nghiền nát Đào Đào.

Đào Kiến Lâm lúc này vỗ bàn nhìn Đào Đào, giọng trầm mang theo áp chế, “Đào Đào, đây là lý do con yêu sớm sao?”

Cô gái trên mặt đất ngẩng đầu lên với gương mặt đầy nước mắt.

“Con mới 17 tuổi, biết yêu là cái gì không?”

“Con hiện tại chỉ là nhất thời có hảo cảm, bởi vì cậu ta đối xử tốt với con nên con cho rằng đó là yêu. Mấy năm nữa, thậm chí không cần mấy năm, học đại học rồi tốt nghiệp đại học con sẽ gặp nhiều người tốt hơn nữa, hai đứa căn bản là không phải yêu.”

Đào Đào ngồi xổm ở đó, nhìn Đào Kiến Lâm mấp máy cánh môi, bỗng nhiên cô bật cười.

Cô lau khô mặt đứng dậy, lần đầu tiên đôia diện với ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận