Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đứa nhỏ này không đụng tới một đồng trong thẻ ngân hàng, Thẩm Mộng Viện không biết cô ăn cái gì uống cái gì, Thời Thác mới bao lớn không biết có bao nhiêu tiền mà nuôi cô.

Bà đã cãi nhau với Đào Kiến Lâm vì chuyện này.

Còn Đào Kiến Lâm luôn cho rằng Đào Đào là cô gái nhỏ chưa đủ 18 tuổi. Khi hết tiền rồi Thời Thác không thể dỗ dành được cô tự nhiên sẽ về nhà.

Kết quả không nghĩ tới, Đào Đào thật đúng là đã đi theo Thời Thác, vừa đi liền đi rất lâu.

Chờ đến lúc Thời Thác thi cuối kỳ xong, anh mang Đào Đào đi ra ngoài chơi vài vòng.

Phần lớn chi phí sinh hoạt đến từ số tiền Thời Hữu cho anh trước đó, còn phần khác là tiền vẽ tranh của anh.

Năm 2014 nền kinh tế internet bắt đầu có khởi sắc, Thời Thác theo số đông bắt đầu cho ra mắt một số bản thảo vẽ trên ứng dụng mạng xã hội, dần dần có chút fans và còn có họa sĩ tìm anh muốn hợp tác bản thảo.

Tiền không tính nhiều nhưng cũng không nói là ít, nuôi một cô gái nhỏ cũng dư dả.

Mặc dù trước đây Đào Đào được người trong nhà chiều chuộng nhưng cô luôn ăn mặc tiết kiệm nên không tiêu nhiều tiền.

Quan trọng đó là Thẩm Dương luôn lén cho cô ít tiền.

Mới đầu Đào Đào nói không cần, về sau Thẩm Nghiên luôn đem theo một túi đồ ăn chạy đến căn hộ hai người và ăn ké, ăn ké vài lần Đào Đào cuối cùng chịu không nổi bắt cậu trả tiền cơm.

Thẩm Nghiên rất vui mừng khi nghe lời đề nghị này.

Sau kì nghỉ hè, tuần giữa tháng 9, học viện cảnh sát của Đào Đào khai giảng.

Hôm nay Đào Đào ngồi ở phòng khách thu dọn quần áo.

Thời Thác nằm ở sô pha, một tay cầm điện thoại, một cái tay khác đè đè huyệt Thái Dương đang đau, cảm giác hình ảnh này có chút quen mắt.

Đây không phải cảnh năm trước anh thu dọn đồ đạc sao?

Chẳng qua lúc đó người đi là anh không phải Đào Đào.

Cảm giác quả nhiên có hơi khó chịu.

Thở dài một hơi, anh vừa định nói chuyện thì nghe được giọng nói nhỏ nhẹ của cô gái nhỏ, “A Thác, em phải đến trường nên chúng ta cũng chỉ có thể gặp nhau được cuối tuần thôi. Nhưng đợt huấn luyện quân sự của học viện hình như không chỉ có 2 tuần. Em không chắc cuối tuần có thể về nhà nghỉ ngơi không.”

Thời Thác thấy ngực đột nhiên hơi thắt lại.

Lúc này Đào Đào mặc áo thun của anh, ngồi trên thảm đang soạn quần áo.

Đường viền cổ áo hơi lỏng, khi cúi người gấp quần áo vừa vặn lộ ra nửa bên bả vai.

Thời Thác nhìn chằm chằm cô, hầu kết nhẹ nhàng lăn lăn.

Đào Đào thấy anh không nói lời nào, rốt cuộc ngẩng đầu lên nhận ra tâm tình anh không tốt lắm.

Năm trước khi anh đi, tâm tình cô cũng không tốt như vậy.

Cong cong mắt, cô ném quần áo trên tay xuống, tách hai chân ra ngồi vào giữa hai chân anh.

“Anh không vui sao?”

Thời Thác một đôi tay ôm eo cô, nhẹ nhàng “Ừ”.

Hai người đều không phải người giỏi che giấu cảm xúc.

Cô gái nhỏ rủ mắt xuống, suy nghĩ một hồi lâu, giơ tay ôm cổ anh.

“Em phải làm thế nào để dỗ anh vui vẻ hơn đây?”

Mùi hương quả đảo thoang thoảng tiến vào xoang mũi, Thời Thác cảm giác bụng dưới có chút nóng.

Anh ôm cô, ở bên cổ cọ cọ hỏi lại, “Trước kia em dỗ anh thế nào?”

Gương mặt của Đào Đào đỏ bừng khi nhớ tới hình ảnh dỗ anh lúc còn học cấp 3.

Từ khi cô học lớp 12 và Thời Thác đi Hàng Châu, hai người đã không còn làm nhiều .

Thậm chí kì thi đại học vào tháng 4, Thời Thác cũng không làm phiền cô, vì anh biết cô ngủ rất ít và có áp lực lớn.

Sau khi thi đại học xong, hai người lại vội vàng chờ thành tích, lựa chọn nguyện vọng, thuê nhà, du lịch gì đó nên không làm gì.

Ít nhất nghe anh nói như thế, Đào Đào mới hiểu ra hơn nửa năm nay mình hơi bỏ bê anh.

Nghĩ vậy, Đào Đào buông anh ra xê dịch mông ra trước, trực tiếp nhắm ngay chỗ kia ngồi xuống.

“Em hiện tại dỗ anh, anh cho em dỗ không?”

Giọng nói mềm mại và tinh tế.

Thời Thác ngước mắt nhìn cô.

Gương mặt cô hơi hơi phiếm hồng, môi sắc đỏ căng bóng, mang theo hơi nước.

Anh bóp eo cô, chậm rãi hướng về phía trước, thẳng đến khi chạm vào hai nụ hoa đang hé nở.

Thời Thác cười, lòng bàn tay hơi hơi đi xuống, lực đạo mạnh hơn chút, “Hôm nay dỗ.” Nói xong giơ tay, xoa một chút.

Đào Đào bị anh xoa làm cả người run lên.

Sau kỳ kinh nguyệt, cơ thể cô vô cùng nhạy cảm, anh chỉ mới chạm vào một chút quần lót đã ướt.

Lúc này cô kéo tay của Thời Thác từ từ di chuyển xuống dưới, sau đó cùng với đầu ngón tay thon dài len vào khu rừng rậm kia.

Khi đầu ngón tay đi vào, thịt non liền hút lấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận