Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng Đào Đào ở lại Hàng Xuyên với Thời Thác.

Thẩm Nghiên thi vài học viện thể dục Hỗ Xuyên, cậu thường xuyên tới lui Hàng Xuyên. Ở đây hai người cũng không có bạn bè nào khác trừ tên Tào Kiến Ba không đáng tin cậy, còn lại là hai người bạn cùng phòng và bạn học cùng.

Hai người chán ngắt, tẻ nhạt ở nhà trải qua một năm cũ. Chờ đến khi qua năm mới vào ngày đầu tiên khai giảng, Thẩm Mộng Viện không chịu được nữa đã tìm tới cửa.

Hôm nay Đào Đào trở về trường học, Thời Thác một mình ở nhà vẽ tranh.

Thời điểm chuông cửa vang lên, anh có chút không phản ứng.

Cô bé này vẫn luôn mang chìa khoá theo, chưa bao giờ ấn chuông cửa.

Thẩm Nghiên cùng Tào Kiến Ba cũng không có tốt như vậy, mỗi lần đến đều là đập cửa.

Nhíu nhíu mày, anh đứng dậy, kéo dép lê đi đến huyền quan mở cửa.

Thời Thác nhìn thấy người tới, cơ thể lập tức cương cứng.

Thời gian tạm ngừng lại như tằm đang xé kén, Thời Thác bỗng nhớ tới cái tát không lý do vào tháng 6 năm trước.

Thở dài một hơi, anh khom lưng lấy một đôi dép lê để ngay cửa, “Dì, vào nhà nói chuyện.”

Mọi thứ cũng không thể giải quyết bằng việc trốn tránh.

Sắc mặt Thẩm Mộng Viện cũng rất khó coi, quầng thâm hiện rõ, thoạt nhìn như đã không nghỉ ngơi một thời gian dài, cả người có vẻ lực bất tòng tâm.

Bà không nói chuyện, cởi giày vào cửa.

Thời Thác đóng cửa lại, đi đến phòng bếp rót một ly nước để lên trên bàn trà.

“Đào Đào đã về trường học, dì nếu muốn gặp cô ấy nói chuyện thì có thể đến trường học ạ. Chỉ là con không chắc cô ấy có muốn gặp dì hay không.”

Thẩm Mộng Viện ngồi vào sô pha, ngẩng đầu đánh giá đồ đạc trong phòng.

Căn nhà cũ có hai phòng, so với phòng hai người thuê trước kia thì điều kiện tốt hơn rất nhiều.

“Nửa năm năm cậu anh nuôi nó sao?”

Bà mở miệng, giọng nói như nghẹn lại.

Mặt Thời Thác không biểu tình, lông mi rũ xuống, có chút không để ý “Không tính là nuôi, hẳn là cho đi.”

Thẩm Mộng Viện lúc này mới tỉ mỉ đánh giá Thời Thác.

Mặt mày có chút mệt mỏi, nhưng lớn lên tuấn tú, có điều nhìn qua thấy vẫn còn tuổi trẻ.

“Nửa năm qua, tôi cho nó tiền nó một đồng nó cũng không cần, tôi cũng không biết học phí nó đóng như thế nào. Rồi còn chi phí ngày thường nó ăn mặc nữa, hai người đều phải đi học là sao có tiền?”

Thời Thác lấy khối Rubik trên bàn trà tùy tay thưởng thức.

Bài tập nghỉ đông của Đào Đào.

Trừ bỏ huấn luyện thể chất thì còn phải học được mở khóa, chơi trò chơi trí tuệ, phải hiểu rõ khóa Khổng Minh, cô xém ôm nó đi ngủ cùng.

“Vẽ tranh cho người khác, nhận một ít bản thảo, cũng nói thật với dì một cũng có tiền của ba con.”

Thời Thác có thể kiếm tiền, nhưng tiền thuê nhà, tiền học, tiền sinh hoạt vẫn là không đủ.

Thẻ ngân hàng mà Thời Hữu cho anh, từ nhỏ đến lớn anh không dùng nhiều, sau khi đến Hàng Xuyên mới dùng nó.

Bất quá Thời Hữu cũng không có phản ứng gì, ông còn rất vui vì đã đều tìm được cách cân bằng đền bù cho anh và Đào Đào.

“Hai đứa vẫn còn quá trẻ, không biết con đừng sau này như thế nào. Thời Thác, tôi là thật sự không yên tâm đem con gái giao cho cậu, về sau nếu cậu phụ nó, tôi không có cách nào tiếp nhận nổi.”

Thẩm Mộng Viện nói xong câu đó, hốc mắt đã ướt.

Thời Thác giờ này mới ngẩng đầu nhìn bà.

“Dì.”

Hầu kết anh lăn lăn, giọng nói có chút trầm thấp, “Sở dĩ con người khác với động vật là vì con người có trách nhiệm, có nghĩa vụ, có liêm sỉ, biết trung thành, biết hứa hẹn. Con thừa nhận con còn trẻ, dù là cha mẹ nhà ai cũng sẽ không yên tâm đem con gái họ giao cho con, con chỉ có thể nói và làm, và để thời gian nói lên tất cả.”

Để thời gian tới kiểm tra anh, cũng là để anh tự kiểm tra chính mình.

Thẩm Mộng Viện vừa định nói chuyện, lúc này ngoài cửa lớn đột nhiên truyền đến âm thanh mở khóa.

Giây tiếp theo, bóng dáng cô gái mảnh khảnh vụt vào nhà, “A Thác, em đi nửa đường thì mới phát hiện không lấy báo cáo đánh giá học kỳ 1, có phải em tiện tay ném vào trong xe không, anh đưa chìa khóa xe em đi xuống tầng hầm mở…”

Đào Đào xoay người nhìn thấy người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi trên sofa, lập tức nghẹn ngào.

Thời gian dường như đã ngừng trôi.

Cô nhìn Thẩm Mộng Viện, Thẩm Mộng Viện cũng nhìn cô.

Như mất kiểm soát, hai mẹ con đều rơi nước mắt, một giọt một giọt rơi xuống, phảng phất như gương soi.

Đào Đào lôi kéo vạt áo, thì thầm “Mẹ…”

Cô dịch bước chân tiến lên, đi tới bên cạnh Thời Thác.

Chàng trai vừa định đứng lên nói cái gì đó, Thẩm Mộng Viện đột nhiên đứng lên ôm lấy cô gái bên cạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận