Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đào Đào khóc hổn hển.

“Mẹ, huhu, thực xin lỗi, thực xin lỗi…”

Cô kỳ thật cũng đã nghĩ tới chuyện nên đối mặt Thẩm Mộng Viện như thế nào.

Không nhận điện thoại bà, không để ý tới tin nhắn, nhìn thấy bà cũng chỉ thấy sự châm chọc mỉa mai.

Nhưng vừa thấy bà đứng trước mặt, tóc đã có vài sợi tóc bạc, tay run rẩy, cô liền không khống chế được.

Mặc kệ qua bao lâu, mặc kệ đã xảy ra cái gì, mẹ mãi mãi vẫn là mẹ.

“Mẹ xin lỗi, Đào Đào, là mẹ sai, mẹ không nên đối xử với con như vậy, anh trai con chết không phải do con, Đào Đào, thực xin lỗi.”

Thời Thác thấy hai người ôm nhau, nước mắt nước mũi tèm lem, anh cầm chìa khóa xe trên bàn trà đi ra cửa.

Khóc gần nửa giờ, cảm xúc hai mẹ con mới ổn định lại.

Thẩm Mộng Viện kéo cô ngồi xuống sofa, “Có được ăn ngon không? Hai người các con có phải có tiền không? Sống thoải mái không? Muốn gọi kêu dì tới đây không? Bà ấy đến nấu cơm cho tụi con được không?”

Đào Đào bị Thẩm Mộng Viện hỏi liên tục như thế, đầu óc choáng váng, đưa tay lau mặt, “Ăn ngon ạ, có A Thác nấu cơm nên không cần dì, con không thích có dì ở đây, con thật sự không có sao đâu mẹ.”

Thẩm Mộng Viện nhìn mặt cô, trái tim không khỏi run theo.

Gầy, còn có chút đen nữa.

“Học viện cảnh sát có phải vất vả lắm không?”

Đào Đào vươn tay qua cầm khăn giấy lau mặt cho bà, “Vẫn ổn ạ, buổi tối trở về hơi trễ A Thác đều sẽ nấu bữa khuya cho con. Mẹ, A Thác đối xử với con rất tốt, mẹ không thể thích A Thác sao?”

Thẩm Mộng Viện thở dài, cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

Chàng trai đó đối xử với cô ra sao, bà đương nhiên có thể nhìn ra được.

Theo như lời Đào Đào, vào năm cuối cấp 3 nếu không có Thời Thác bên cạnh cô không biết sẽ thế nào.

Chính vì hai người tuổi tác đều còn quá nhỏ, bà không quá yên tâm.

“Đào Đào, mẹ không phải không thích thằng bé, mẹ chỉ là lo lắng cho con, các con tuổi đều nhỏ không biết bản thân đang làm cái gì.”

Đào Đào ngồi sát lại ôm lấy bà.

Đây hình như là cái ôm đầu tiên của hai mẹ con họ từ khi Đào Thanh đi.

“Mẹ, khi A Thác 15 tuổi em gái của anh ấy gặp tai nạn xe cộ qua đời.”

Thẩm Mộng Viện sửng sốt, ôm con gái nhà mình, chỉ một thoáng có chút á khẩu không trả lời được.

Bà từng hỏi qua Thẩm Dương về tình huống trong nhà Thời Thác, nhưng cũng không hỏi thăm ra được gì chỉ nói là một chàng trai tốt.

Đến nỗi tốt như thế nào, Thẩm Mộng Viện cũng không biết được.

“A Thác không nắm tay Tiểu Niệm để con bé chạy loạn qua đường, A Thác bởi vì chuyện này vẫn luôn tự trách mình, anh ấy cảm thấy là anh ấy hại chết Tiểu Niệm cho nên anh ấy không thích bóng bay và ăn kem.”

Đào Đào vừa mới bắt đầu không cảm thấy phản ứng Thời Thác kịch liệt bao nhiêu.

Nhưng có một lần ra cửa, có đứa trẻ trong tay cầm quả bóng bay đụng vào hai người, cô rõ ràng cảm giác được cơ thể Thời Thác đang run.

Dù đã bao năm, ngoài miệng nói Thời Niệm chết không phải do anh làm nhưng anh vẫn còn bóng ma tâm lý.

“Mẹ, dù A Thác có gặp chuyệ gì anh ấy đều đem con đặt lên hàng đầu, con rất tin tưởng anh ấy.”

Những lúc đó, Thời Thác không thể tự mình bước ra nhưng anh vẫn nhớ nắm chặt tay Đào Đào không buông.

Đào Đào dừng một chút, buôngThẩm Mộng Viện ra, nhìn đôi mắt bà, giọng nói nhẹ nhàng lại rất kiên định “Nếu sau này A Thác thay đổi thì nó là chuyện tương lai, còn hiện tại con muốn đánh cược một lần.”

Một lần, đánh cược vào anh.

Hơn nữa nếu thay đổi thì không nhất định là Thời Thác thay đổi trước.

Đối với Thời Thác anh cũng đang đánh cược.

Thẩm Mộng Viện thấy cô nói như vậy, đưa tay lau khô nước mắt, giúp cô gom tóc lại cho gọn “Mẹ sợ con bị tổn thương.”

“Không đâu mẹ, sau khi tốt nghiệp con muốn đi tới đội điều tra án để tra vụ án năm đó, mặc kệ là kết quả thế nào con cũng muốn bên cạnh anh ấy.”

Không giống tình huống của Đào Thanh.

Xe chệch đường ray là sự cố ngoài ý muốn, không ai có thể khống chế.

Do nửa năm nay học lớp pháp luật, Đào Đào luôn cảm thấy có chỗ không đúng.

Nhưng hiện tại, cô còn chưa có năng lực đành phải chờ đợi một chút.

Thời Thác đã giúp cô thoát khỏi cơn ác mộng, bây giờ Đào Đào cũng muốn kéo anh ra khỏi cơn ác mộng đó.

*****************************

Sau khi Thẩm Mộng Viện đi về, cuộc sống hai người khôi phục lại trạng thái ban đầu.

Học xong năm một năm hai, chương trình học của Thời Thác bận hơn, anh ký hợp đồng với một nhà nhà xuất bản và đưa phác họ cho người ta và vẽ truyện tranh. Đào Đào ở học viện cũng được huấn luyện nhiều hơn trước, thời gian ở chung của hai người dần ít đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận