Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối tháng 12 năm 2016, hôm nay là Thời Thác, Đào Đào vừa huấn luyện xong mới ra khỏi cửa học viện cô đã đi mua quà để mang về tặng anh.

Sinh nhật mấy năm nay của anh Đào Đào toàn tặng mấy thứ đồ linh tinh.

Dây lưng, ví tiền, áo lông, dụng cụ vẽ tranh, ngoài ra không có gì đặc biệt.

Lại nói năm Thời Thác học lớp 12 Đào có tặng anh cái đồng hồ, đến bây giờ anh vẫn còn mang ở trên tay.

Dây đồng hồ đã bị phai màu thành mày trắng nhưng trừ bỏ lúc ngủ và tắm rửa ra thì anh luôn mang trên tay.

Mỗi lần nhìn thấy cái đồng hồ đó Đào Đào lại nhớ tới lời mà khi đó Thời Thác nói với cô, “Anh trai phù hộ anh, anh sẽ bảo vệ em.”

Nghĩ đến chuyện này Đào Đào bỗng nhớ tới Đào Thanh.

Mấy năm nay cô rất ít khi nhớ tới Đào Thanh.

Có lẽ do có Thời Thác ở bên cạnh làm cho Đào Đào có cảm giác an toàn, biết cho dù huấn luyện về nhà trễ đến đâu thì đều sẽ có người chờ đèn, có người nấu bữa khuya cho cô.

Mấy năm trước Thẩm Mộng Viện và Đào Kiến Lâm luôn nói Thời Thác tuổi còn nhỏ, tính tình không vững, có khả năng không quá một nắm sẽ có niềm vui mới liền vứt bỏ Đào Đào.

Nhưng ngần ấy năm hai người vẫn giống như lúc mới yêu nhau nên Đào Đào tin tưởng anh.

Cô chân trước mới vừa mở cửa thì điện thoại trong túi vang lên.

Mùa đông ở Hàng Xuyên lạnh và ẩm ướt, mấy ngày nay có luồng khí lạnh tới lạnh đến không chịu được, Đào Đào run tay đem điện thoại từ túi áo khoác lông nhung lấy ra.

Nhìn tên hiện trên màn hình cô đột nhiên muốn tắt máy.

Thẩm Nghiên.

Trong khoảng thời gian này Thẩm Nghiên không có việc gì liền chạy tới chỗ hai người, còn có mấy lần thậm chí còn nghiêm trọng hơn đó là cậu ở lại ngủ trong phòng ngủ phụ của nhà bọn họ, Đào Đào dù có đánh cậu thì cậu vẫn không chịu đi.

Cô nhấn nút nghe máy, vai run run, hà một hơi trắng xoá, nghe điện thoại “Alo.”

“Chị, trường học chị có chỗ đậu xe không?”

“Làm sao vậy?”

“Không có gì, anh rể ở nhà nấu đồ ăn nên kêu em tiện đường đón chị về nhà luôn. Em với Tiểu Ngôn vừa vặn ở đường cao tốc nè.”

Đào Đào ngẩng đầu nhìn qua đối diện, cô bắt lấy tin tức trong lời nói của cậu không khỏi cong mắt, “Tiểu Ngôn cũng tới sao?”

Ống nghe bên kia truyền đến tiếng cười hề hề của Thẩm Nghiên, “Đó là vợ của ông đây, ông đi chỗ nào thì mang cô ấy đi chỗ đó.”

……

Mắt Đào Đào trợn trắng, rũ mắt suy nghĩ một lát, “Tới Tây Môn đi, đậu xe ở đó không sao.”

“Được rồi.”

Lúc này Nhan Ngôn giúp Thẩm Nghiên tắt điện thoại, cúi đầu kéo kéo đai an toàn, “Lát nữa để Quả Đào tỷ ngồi ở ghế phó lái đi.”

Thẩm Nghiên đưa một tay ra kéo đai an toàn trước ngực cô ấy, “Sao lại ngồi ghế phó lái, mỗi ngày chị ấy đều ngồi ghế phó lái của anh rể rồi em đừng lo cho chị ấy, vợ anh không ngồi ghế phó lái thì thôi đi sao lại cho chị ấy ngồi chứ, đầu óc anh không có bệnh.”

Nhan Ngôn rất là cạn lời nhìn cậu một cái, sau đó đưa tay đánh vào đầu cậu một chưởng, “Thẩm Nghiên.”

Giọng nói nhẹ nhàng mà lại mang theo cảm xúc quyền lực không bỏ qua được.

Thẩm Nghiên vừa định trả lời thì đột nhiên nhận ra cô ấy đang tức giận, thừa dịp đèn đỏ tiến lại hôn “chụt” vào mặt cô ấy một cái, cậu nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng, “Anh sai rồi vợ, không được nói lời thô tục, không được mắng chửi người.”

Nhan Ngôn không cảm xúc đem mặt cậu đẩy ra, lãnh đạm nói “Lái xe.”

Đợi cỡ năm sáu phút, chiếc xe Toyota màu trắng của Thẩm Nghiên lọt vào tầm nhìn của Đào Đào.

Cô chà xát tay, vỗ vỗ gương mặt đang đông lạnh đến phát cương, kéo cửa ghế sau lên xe.

Lúc này có máy sưởi cơ thể dần ấm lên, cô nhìn về phía phó lái chào hỏi Nhan Ngôn.

“Tiểu Ngôn, năm nhất học nhiều như vậy cuối tuần rảnh không mà lại đến đây .”

Nhan Ngôn nghiêng đầu vừa định nói chuyện Thẩm Nghiên đã vội vàng nói, “Này là cô ấy sợ em lớn lên quá đẹp trai bị cô gái khác cướp mất nên mỗi ngày đều đi theo em.”

Hai cô gái trên xe cạn lời nhìn thiếu niên đang ngồi ở ghế lái, sau đó hai người thở dài xem cậu như không tồn tại.

“Hai ngày này trường học kiểm tra nên được nghỉ học, có lẽ qua Nguyên Đán em sẽ học lại.”

Đào Đào mỉm cười cúi đầu một bên cầm điện thoại nhắn tin cho Thời Thác, một bên nói chuyện với Nhan Ngôn, “Đúng là bị thằng nhóc này dụ dỗ rồi, nó mỗi ngày đều khoác lác vậy mà em vẫn chịu được nó.”

“Hớ nói gì lạ thế, chị có phải chị em không vậy.”

“Không phải chị ruột.”

Thẩm Nghiên giận cô không nói nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận