Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhan Ngôn ngồi ở phó lái lập tức không nhịn được mà cười.

Qua một hồi lâu xe chạy vào nội thành, Đào Đào đột nhiên nhớ tới cái gì đó ngẩng đầu nói với Thẩm Nghiên, “Phía trước có cửa hàng bánh kem dừng lại đợi chị xuống lấy bánh kem đã.”

Lời này nói xong, bầu không khí xong xe lập tức trở nên quỷ dị.

Gặp đèn đỏ, Thẩm Nghiên phanh gấp lại làm Nhan Ngôn cùng Đào Đào hoảng sợ đến cơ thể suýt lao về trước.

Nhan Ngôn bị hành động này của cậu làm cho sợ, mặt mũi trắng bệch đi một chút.

“Làm sao vậy?”

Thẩm Nghiên nuốt một ngụm nước miếng, muốn nói cái gì đó nhưng lại không nói.

Đào Đào thấy cậu vẫn luôn không nói chuyện, ước chừng đoán ra được bảy tám phần.

“Không có việc gì, trước kia chị có chút kỵ với bánh kem không thể ăn cũng không thể nghe đến hai chữ này nên giờ có lẽ thằng bé chưa kịp thích ứng.”

Cô nói xong còn nhẹ nhàng cười một cái.

Nhan Ngôn có biết một chút về chuyện này.

Hình như là anh trai cùng cha khác mẹ của Đào Đào đã xảy ra tai nạn trong ngày sinh nhật của cô.

Nhưng cô ấy không nghĩ tới phản ứng của Thẩm Nghiên lại lớn như vậy.

Lúc này đèn xanh sáng lên, Thẩm Nghiên khôi phục cảm xúc lại khởi động xe, giọng nói đều có chút run “Được, được không?”

Đào Đào nghiêng đầu nhìn cửa hàng bên ngoài, giọng nói thực nhẹ, “Không biết, chắc là được, không sao đâu cứ đi đi.”

Chuyện Thời Thác vì cô mà mấy năm nay đều không ăn bánh kem.

Mấy năm nay Đào Đào đều nấu một chén mì trường thọ để thay thế, cô không nghĩ chuyện này sẽ làm cho anh thấy ủy khuất.

Chuyện Đào Thanh chậm rãi trôi qua, Đào Đào đối với cuộc sống hiện tại cũng rất vừa lòng, vô tình đi ngang qua cửa hàng bánh kem ở trường học phản ứng cũng không còn mãnh liệt như trước nữa.

Cô muốn thử, nếu không thể ăn thì cô nhìn cũng được.

Lúc này Thẩm Nghiên dừng xe ở ven đường, Đào Đào kéo cửa xe ra nói với hai người, “Bên ngoài lạnh lắm hai đứa cứ ở trong xe chờ chị là được.”

Nói xong cô xoay người quẹo vào cửa hàng.

Thẩm Nghiên thở ra một hơi, đưa tay sờ túi quần.

Sờ soạng một hồi lâu cũng không lấy ra được gì, Nhan Ngôn cúi đầu kéo ngăn kéo xe ra lấy hộp thuốc đưa cho cậu.

“Một điếu.”

Thẩm Nghiên sửng sốt.

Trong chốc lát cậu nhếch miệng cười một cái, đưa tay lên vuốt mặt Nhan Ngôn.

Nhan Ngôn không thích cậu hút thuốc.

Thẩm Nghiên cũng không tính là nghiện thuốc lá, học viện thể dục hỗn loạn rồi trong nhà có Thẩm Dương là người nghiện thuốc, mưa dầm thấm lâu cậu cũng nghiện.

Sau khi cùng Nhan Ngôn ở bên nhau, cô nhóc này hay quản cậu, Thẩm Nghiên cũng nghe lời cô ấy chậm rãi cai thuốc.

Cậu châm lửa, cả người dựa vào ghế nhìn có vẻ mệt mỏi.

Nhan Ngôn không nói gì vươn cánh tay trắng nõn của mình đặt vào lòng bàn tay cậu.

Cảm xúc mềm ấm truyền đến, tâm tình nóng nảy của Thẩm Nghiên cũng đã đỡ hơn.

Hút điếu thuốc đó xong, Đào Đào vẫn chưa trở về.

Cậu quay cửa kính xe xuống đem thuốc tắt đi, tiến đến trước mặt Nhan Ngôn, cười trơ mặt ra “Có vợ thật tốt.”

Nhan Ngôn đưa tay đẩy cậu, có chút ghét bỏ nói “Miệng toàn mùi thuốc đừng có hôn em.”

Cậu cũng không giận, đột nhiên cậu cởi bỏ đai an toàn lại gần hơn đem đầu vùi ở trước ngực cô ấy mà cọ giống như thú cưng.

Nhan Ngôn không nói gì.

Thần kinh Thẩm Nghiên nhìn như đại điều(?) nhưng thỉnh thoảng cũng đặc biệt, đặc biệt ở chỗ lâu lâu lại muốn được người ta an ủi.

Từ lúc ở bên nhau cho đến bây giờ, tình huống này cô ấy chỉ thấy được có ba lần mà thôi.

Ngày thường da mặt Thẩm Nghiên rất da dày, rất ít có bộ dáng này.

Nghĩ thế cô ấy rút tay ra ôm lấy lưng cậu.

“Thẩm Nghiên.”

“Hả?” Giọng cậu có chút kiềm chế, còn có chút buồn.

Nhan Ngôn đưa tay sờ lỗ tai cậu, dỗ cậu “Em tới kỳ sinh lý, có chút muốn uống.”

Thẩm Nghiên giờ đây đột nhiên ngẩng đầu lên, vài giây sau mới hiểu ra ý tứ của cô ấy.

Cậu không nhịn xuống được tiến lại gần cắn vào cổ cô ấy một cái, “Được, cho em uống “sữa dinh dưỡng”.”

Khi Đào Đào cầm theo cái bánh sinh nhật trở về, tim cô đập có chút nhanh.

Có chút ổn, có thể nhìn, cũng có thể nghe nhưng không biết có thể ăn được hay không.

Thở phào một hơi, cô đem bánh kem để ở bên cạnh, “Đi thôi, về nhà thôi.”

*********************************

Đào Đào cầm bánh kem đi lên lầu, Thẩm Nghiên cùng Nhan Ngôn đang tìm chỗ đậu xe.

Chuông cửa vang lên, Thời Thác còn tưởng rằng là bọn Thẩm Nghiên.

Kết quả vừa mở cửa, một cơ thể mềm mại ấm áp đột nhiên nhào vào trong lòng anh, còn ở trên lỗ tai anh hôn xuống.

“A Thác, sinh nhật vui vẻ!”

Thời Thác cười ôm người vào trong lòng, thuận thế đem cô áp lên tường “Sao em lại lên trước.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận