Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Nghiên dựa vào cạnh cửa, tay không tự chủ được lại bắt đầu đi sờ túi quần.

Nhan Ngôn không nói chuyện, tóc dài đen nhánh quét xuống dưới che lại hơn nửa gương mặt, “Chị Đào*, thật sự là do em.”

Đào Đào cũng không hỏi nữa, giúp hai người dọn dẹp chăn giường xong đứng dậy đi ra ngoài, “Vậy hai đứa nghỉ ngơi sớm một chút, đừng lăn lộn quá muộn, nhà này cách âm không tốt lắm.”

Thẩm Nghiên “Ừ” một tiếng, “Yên tâm, tụi em sẽ yên lặng.”

Nói xong đem cô đẩy ra ngoài, sau đó đóng cửa lại “Bang”.

Chờ Đào Đào đi rồi, Thẩm Nghiên không chút suy nghĩ trực tiếp ôm Nhan Ngôn lăn lên trên giường.

“Ai, sao vợ anh lại có thể tốt như vậy chứ.”

Nhan Ngôn trợn tròn mắt, bị cậu ôm ngang nên eo cũng đau, “Anh đứng lên coi.”

Thẩm Nghiên ném dép lê, một chân câu lấy cẳng chân cô “Vợ à, chờ anh tốt nghiệp xong anh sẽ cưới em về nhà, mỗi ngày để em ở trong nhà mà cung phụng.”

Nhan Ngôn vốn dĩ muốn nhéo lỗ tai cậu, sau lại nhớ đến động tác vừa rồi của cậu lại kìm lòng được hỏi cậu, “Muốn hút thuốc sao?”

Thẩm Nghiên từ trên người cô trượt xuống dưới, ngay sau đó ôm cô lắc lắc đầu, “Không hút, em không thích anh hút thuốc.”

Nhan Ngôn không nói nữa.

Qua một hồi lâu, cô ấy giơ tay cọ cằm cậu, hỏi “Có phải chị Đào vẫn luôn không biết chuyện anh không thể ăn bánh kem sao?”

Thẩm Nghiên nhìn cô ấy.

“Ừ ,không cần thiết phải nói, khi đó chi ấy có phản ứng rất lớn, nói ra thì chị ấy lại tự trách mình.”

Hai người tuy luôn giận dỗi nhau nhưng lớn lên cùng nhau Thẩm Nghiên cũng biết tính tình của Đào Đào.

Nếu để cô biết cậu cũng không thể ăn bánh kem, không biết Đào Đào còn muốn áy náy tới khi nào.

Một mình anh Đào Thanh là quá đủ với chị ấy rồi.

Lúc này Nhan Ngôn chui vào trong ngực cậu, nhẹ nhàng nói, “Thẩm Nghiên, hiện tại chị Đào rất hạnh phúc, anh cũng đừng tự trách mình.”

Thẩm Nghiên mỉm cười nắm tay cô ấy, bỗng ngồi dậy “Anh không tự trách mình, đến đây đi vợ, hiện tại anh cho em uống “sữa dinh dưỡng”.”

Đào Đào vào phòng ngủ chính, đóng cửa cho kỹ rồi nhảy lên trên giường.

Thời Thác đóng máy tính lại, đi tới lên đem người bế lên, “Ngủ hả?”

Đào Đào “Dạ”, cả người như treo ở trên người anh, “Cửa đóng kỹ rồi, chút nữa có nghe thấy âm thanh gì kỳ quái hay không cũng không biết nữa.”

Nói câu này xong hai người đều bật cười.

Thời Thác đem người đè ở trên giường, khảy khảy tóc trên má cô, “Lời hồi nãy của em vẫn được tính đúng không?”

Cô gái nhỏ dưới thân chớp đôi mắt to long lanh, nhìn anh, “Cái gì ạ?”

Anh cười, cúi đầu bắt đầu hôn cô, giọng có chút đè lại, “Nói tốt nghiệp xong để gả cho anh đó.”

Mặt cô gái nhỏ có chút đỏ.

“Vậy anh có cưới không?”

Thời Thác vén váy ngủ cô lên, lột bỏ quần lót cô và cởi quần ngủ của mình ra như không chờ nổi nữa, đâm vào.

“Ưm.. a ~”

Đào Đào ngẩng đầu lên, đáy mắt có tầng hơi nước mờ mờ.

“Cưới, kiệu tám người khiêng đem em cưới về nhà.”

Đào Đào câu lấy eo anh, theo động tác của anh rên rỉ ra tiếng, “Vậy em đây liền gả.”

Ván giường vì động tác lên xuống của hai người phát ra âm thanh không lớn không nhỏ.

Tại phòng ngủ phụ.

Lúc này mặt Nhan Ngôn đầy nước mắt, nước bọt không ngừng chảy, còn Thẩm Nghiên thì lại cố tình không chịu bắn.

Hai mắt cô ấy đẫm lệ như mèo con, đập vào đùi cậu một cách dữ dội.

Hai mắt Thẩm Nghiên đỏ ngầu, giữ chặt đầu cô ấy mà đưa đẩy nhanh vào trong khoang miệng, phát ra từng tiếng rên một, ” Vợ à, lập tức, lập tức xong thôi.”

Trong chốc lát, âm thanh ván giường “Kẽo kẹt” trong phòng ngủ chính ngừng lại Thẩm Nghiên mới đẩy sâu vào và bắn.

Tinh dịch nóng sệt rót đầy khoang miệng, Nhan Ngôn sờ sờ mặt mình trừng mắt mà nuốt xuống.

Thẩm Nghiên lấy ly nước cùng khăn giấy tiến đến trước mặt dỗ cô ấy, “Vợ, súc súc miệng đi.”

Nhan Ngôn vẫn tiếp tục trừng mắt không nói lời nào.

Cậu biết cô ấy tức giận, ngồi sát lại vừa ôm vừa dỗ dành, “Anh sai rồi anh sai rồi, thật sự sai rồi, ngày mai về nhà anh sẽ quỳ ván giặt đồ.”

Cô gái “Hừ” một cái nhận ly nước uống mấy ngụm, lau khô miệng hỏi cậu, “Anh cố ý đúng không?”

“Vợ ơi tha mạng, anh nào dám chứ.”

Nhan Ngôn đem ly nước nhét lại trong tay cậu, nhìn giường ngủ hai má phồng lên, “Sao anh lại không dám, vừa rồi rõ ràng rất nhiều lần muốn bắn mà anh lại cố ý không bắn.”

Thẩm Nghiên gãi đầu, bị bắt bài nên có chút chột dạ.

Thấy cậu không nói gì, cô ấy tiếp tục nói “Anh đua với anh ấy cái này làm gì.”

……

Vừa rồi lúc khẩu giao cho cậu, Nhan Ngôn rõ ràng cảm nhận được Thẩm Nghiên đang cố ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận