Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không nhịn được, Thời Thác gọi điện cho Tào Kiến Ba.

Hôm qua kết thúc lễ tốt nghiệp xong Tào Kiến Ba dọn ký túc xá nói chuẩn bị về Ninh Xuyên đi công tác, còn nói hôm nay một hai phải tới đây xem anh, kết quả đến bây giờ cũng không có tin tức gì.

Lúc này điện thoại thông qua rồi không hiểu sao lại bị cúp đi, Thời Thác ấn huyệt thái dương, đột nhiên muốn đứng lên.

Khoảng nửa tiếng sau, khi lễ tốt nghiệp sắp kết thúc đèn ở trong khán phòng đột nhiên tắt.

Thời Thác nheo mắt mở đèn pin, vừa định đứng dậy đi thì có một giọng nói quen thuộc vang lên.

“A Thác.”

Anh sửng sốt, đứng ở chỗ đó đột nhiên thấy có chút bối rối.

“Xin lỗi mọi người, mọi người ở đây đều mặc quần áo giống nhau nên tôi không thể tìm thấy bạn trai tôi được. Ngành thiết kế manga Thời Thác cấp 16 đang ở đâu vậy ạ?”

Không biết vì sao, tay Thời Thác bỗng run lên.

Anh chậm rãi xoay người lại, ngước mắt nhìn về hướng sân khấu bên kia.

Cô gái mặc một bộ đồ lụa màu trắng, tóc ở sau đầu được quấn thành búi tóc, hình như cô còn trang điểm, ánh đèn chiếu vào người cô như ánh trăng đang hiện ra làm tầm mắt người ta thấy chói mắt.

Bên tai là là giọng nói không rõ ràng, theo sau đó là chùm ánh sáng chiếu vào anh.

Đào Đào giờ đây đang cầm microphone, nhìn theo ánh đèn cô thấy được Thời Thác.

Cô mỉm cười, đôi mắt đều cong lên, cầm lấy làn váy xuống sân khấu chạy về phía anh.

Nhan Ngôn cùng Thẩm Nghiên ở phía sau nâng váy cho cô, một nhóm người dường như áp sát lấy Thời Thác.

Đào Đào chạy đến trước mặt anh, cô đứng ở bậc thang lại cảm thấy mình quá lùn vì thế trực tiếp bước thêm hai bậc nữa để cao hơn vị trí anh đứng rồi nhìn thẳng vào anh.

“A Thác.”

Cô gọi anh.

Khoé mắt Thời Thác có chút ướt.

“Trước kia là em đã theo đuổi anh, anh còn nhớ không?”

Đào Đào bây giờ cũng cũng khác gì Đào Đào mấy năm trước, vẫn là cô gái có gương mặt xinh đẹp, lúc nói chuyện với anh đuôi mắt đều nhếch lên, cong thành hình lưỡi liềm rất đáng yêu.

Thời Thác nhớ lại những khoảnh khắc khi ở bên cô.

Cô đứng ở cửa sau lớp học chào hỏi anh, chặn anh ở chỗ rẽ trộm hôn anh, nép ở trong ngực anh cười, và cả bộ dáng nằm ở dưới thân anh thở dốc.

“Nhớ.”

Giọng anh có chút khàn.

“Lúc trước anh hỏi em muốn kết hôn với anh không khi đó em không biết bởi vì em chưa có nghĩ tới,” Đào Đào nhìn anh rồi đột nhiên ngừng lại một chút, cổ họng có chút nghẹn ngào “Bởi vì từ nhỏ đến lớn trừ anh trai ra thì không có người nào tốt với em như vậy, sau khi anh trai đi rồi em vẫn luôn một mình.”

Vào khoảnh khác đó, Đào Đào cảm thấy về sau cuộc sống của cô sẽ trôi qua như vậy.

Ăn cơm một mình, đi học một mình, đọc sách một mình, ngủ một mình.

“Sau đó em gặp được anh, A Thác ăn cơm với em, đi học với em, bổ túc cho em, ôm em ngủ, lái xe xuyên đêm từ Hàng Xuyên trở về lúc em sốt. Và còn cả lúc thi đại học em không kiên trì ôn tập anh cũng ở bên cổ vũ em, từ trước đến nay anh không bao giờ bỏ em một mình.”

Nước mắt Đào Đào rơi xuống từng giọt, nó rơi xuống váy lụa trắng sau đó biến mất.

“A Thác mấy năm nay anh đã vất vả rồi, sau này anh có thể ở bên em mãi được không? Em sẽ không để anh vất vả như vậy nữa, em cũng sẽ nỗ lực trong cuộc sống, em muốn cùng A Thác đứng lên, em muốn luôn ở bên cạnh anh, A Thác anh muốn cưới em không?”

Thời Thác đến nói cũng không thể nói nên lời.

Ngay từ đầu là do cô chủ động.

Cho nên chuyện cầu hôn này, Đào Đào cũng muốn chủ động làm.

Nhiều năm như vậy cô đã cố gắng muốn nói cô sẽ không thay đổi, hy vọng anh cũng sẽ không.

Thời Thác nhớ tới ngày đó, ngày Đào Đào bổ nhào vào người anh, ôm chặt lấy anh.

Nhớ đến bộ dạng nói lý cãi nhau với Thời Hữu.

Nhớ đến những ngày tháng không có ánh sáng mà bọn họ đã cùng nhau trải qua.

Mà hiện tại tất cả đều đã qua cả rồi.

Anh cùng Đào Đào sẽ có một tương lai tươi sáng.

Nhớ đến nó, Thời Thác gập đầu gối đưa chân ra sau, khuỵ gối xuống trước mặt cô.

Anh mở miệng, giọng nói đều đã khàn đi.

“Nhóc con.”

Đào Đào đưa tay lau mặt, “Dạ.”

“Anh chưa kịp mua hoa, cũng chưa mua nhẫn, em chịu gả cho anh không?”

Đào Đào nhìn anh, nhếch miệng cười.

Hoa cùng nhẫn đều không quan trọng, thứ quan trọng đó chính là chàng trai trước mặt này, người sẽ đi cùng cô từ dưới chân núi tới đỉnh núi.

Bọn họ cùng nhau leo lên ngọn núi cao thiếu chút nữa đã ngã xuống vực sâu, trên đường có vô số mỏi mệt gian nan, đến cuối cùng hai người cũng tay trong tay đi đến ngày hôm nay.

Đào Đào vươn tay về phía anh, “Gả ạ, chỉ cần anh giữ chặt tay của em thì em sẽ gả cho anh.”

Thời Thác thấp giọng cười, anh đưa tay nắm chặt năm ngón tay cô, đứng lên đem người ôm vào trong ngực.

“Đào Đào, cảm ơn em vì đã cho anh một món quá tốt nghiệp đặc biệt* như vậy.”

*Nguyên văn là hǎo(tốt) ở đây mình ghi “đặt biệt” để hay hơn.

Mặc kệ con đường phía trước có bao nhiêu vất vả, Thời Thác anh vẫn sẽ luôn có dũng khí leo lên và đi xuống.

Bởi vì, cô đang ở bên anh.

【Hoàn】

Bình luận (0)

Để lại bình luận