Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“8 triệu đô.”

Một tiếng nói lười biếng ung dung phá tan không khí, tầm mắt của mọi người đồng loạt ném về phía Simon.

“8 triệu lần thứ nhất…” Ánh mắt người dẫn chương trình sáng quắc, giống như 8 triệu đô này sắp rơi vào túi của hắn vậy.

Cuối cùng, Simon dung 8 triệu đô thành công mua được.

Người dẫn chương trình kích động đột nhiên cao giọng nói: “Bây giờ xin hoan nghênh ngài Simon tôn quý của chúng ta lên đài nhận chiến quả của ngài!”

“Tứ gia…”

Simon chậm rãi đứng lên, ưu nhã làm tư thế mời với Nam Khôn: “Như cậu đã nhìn thấy, đây là thành ý của tôi.”

Đêm nay, bảo bối được các phú hào tranh nhau cướp đoạt lại bị Simon chắp tay dâng cho Nam Khôn.

Món quà này không thể nói là không giá trị, cũng đủ thấy Simon rất xem trọng người thừa kế tân nhiệm này của Xích Thủy.

Nhưng mà, mỹ nhân tuy đẹp nhưng lại chỉ là củ khoai lang phỏng tay có hại vô ích với Nam Khôn – nếu như Simon tặng bất kể thứ gì có sinh mạng ngoại trừ người hoặc là đồ vậ không có sự sống thì hắn có thể không hề cố kị nhận lấy rồi sau đó bỏ mặc, dù sao trong tương lai khi thời cơ chin muồi, mặc kệ hắn có trả lại món quà này hay không thì hắn và Simon sớm muộn gì cũng có ngày tranh chấp vũ trang, nhưng mà Simon lại tặng cho hắn một mỹ nhân đến cả hơi thở cũng hấp dẫn.

Tuy vị mỹ nhân trước mắt này nhìn qua ôn thuần nghe lời khiến cho người ta yêu mến nhưng đừng quên, chủ nhân trước kia của cô là Rini.

Lùi lại vạn bước mà nói, dù cho Aki có thật sự ôn nhuận vô hại nhưng mọi người chứng kiến thì đối với Nam Khôn mà nói cũng là một phiền toái lớn.

Tháng trước Đế lão gia đột ngột qua đời, nội bộ Xích Thủy đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Tài sản chia không đồng đều đã dẫn đến mâu thuẫn gay gắt trong gia độc của mẹ hắn, tuy Nam Khôn thành công ngồi lên vị trí cầm quyền của Xích Thủy, nhưng kẻ thù bên ngoài bao vây tứ phía, bên trong lại có nội gián khiến cho nhiều chuyện hắn có lực mà cũng không làm gì được.

Gần đây mấy lão già ngồi không ăn bám trong nhà họ Nam, mỗi người đều dòm ngó nhất cử nhất động của hắn, chỉ mong ngày nào đó có thể tìm ra chút lỗi lầm của hắn để bọn họ có cái mà bới móc.

Cô gái sạch sẽ dường như không biết đến chuyện thế tục trước mắt này, không dính chút khói lửa, hơn nữa cô bé kia hình như cũng không có năng lực tự bảo vệ mình, nếu như sau khi mang cô về Xích Thủy rồi bỏ mặc cô, Nam Khôn không cần hao tâm tổn trí cẩn thận cân nhắc cũng tiên đoán được kết cục của cô – mấy tên lang sói trong Xích Thủy chỉ tùy tiện nhấc tay một cái cũng có thể ăn sống cô.

Nhưng mà cô bé này lại là người của Rini, thành ý của Simon, không thể giết cũng không thể ném đi, ít nhất trước khi trở mặt với Simon hắn phải bảo vệ tính mạng cho cô.

Đặc biệt, mỗi ngày còn phải dành tâm tư để tới chăm sóc cho một thứ – không có tài cán gì mang lại lợi ích cho hắn, cũng không thể giúp hắn củng cố địa vị.

Tính thế nào cũng thấy đây là một vụ mua bán lỗ vốn.

Ánh sao lập lòe ngoài cửa sổ, ánh trăng trêu chọc người ta. Trong phòng khách sạn, ngọn đèn mông lung, không khí nặng nề.

Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, một tay xoa thái dương, giữ im lặng nhìn chằm chằm vào vật cưng nhỏ đang nằm sấp trên đùi mình, tỏ vẻ cung kính.

“Tứ gia” Đứa bé kia có vẻ sợ hãi Nam Khôn nhưng lại cố gắng nịnh nọt hắn, đôi mắt ướt át tràn ngập hy vọng, lại cất giấu một chút hoang mang, nhìn qua rất tội nghiệp, khiến cho người ta thương tiếc lại thúc giục người ta chà đạp.

Sắc mặt Nam Khôn lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, như đang có điều suy nghĩ.

Hắn chưa từng gặp một đứa trẻ ngoan ngoãn dịu dàng lại dính chặt người khác như thế, mở miệng ra là một tiếng Tứ gia, gọi chân thành như vậy, cặp mắt đen láy sáng trong như nươc kia tràn đầy thâm tình, dường như anh chính là chỗ dựa duy nhất của cô trên thế giới này.

Buồn cười nhất là rõ ràng bọn họ mới quen biết không quá 5 tiếng. Không thể không nói Rini “giáo dục” rất thành công.

Cô bé kia thấy sắc mặt Nam Khôn đã dịu lại nên bạo gan thân mật hôn lên lòng bàn tay khô ráo của hắn.

Nam Khôn thuận thế khoác tay, nhấc chiếc cằm mượt mà của cô lên, từ trên cao nhìn xuống: “Sợ tôi sao?”

Tiểu mỹ nhân khẽ lắc đầu, cũng không nói gì, cặp mắt đen láy ấm áp lại hồn nhiên vui vẻ, nghe lời như một con thỏ nhỏ.

Nam Khôn không chút cảm xúc nhìn cô, hàng mi đen rậm rủ xuống khó có thể nhận ra ánh mắt phức tạp, thật lâu sau mới nghe thấy giọng nói không gợn sóng của hắn vang lên: “Mệt thì đi ngủ đi.”

Cô bé kia nghe thấy nên cong đôi mắt tinh khiết lên cười, cực kì thành kính cầm lấy tay Nam Khôn, mượn lực chồm lên muốn hôn môi hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận