Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Trân cùng Đường Thiệu đứng cách đó không xa cũng trông thấy cảnh này, sắc mặt thoáng chốc xanh méc, trợn mắt há mồm.

Hành động giữa Triển Du và Nam Khôn đã trực tiếp nói cho bọn họ biết quan hệ giữa hai người.

Nam Khôn bế người đứng lên, đi ngang qua bọn họ, cách vài bước chân thì dừng lại, ánh mắt sắc bén đâm thẳng vào khiến hai người đổ mồ hôi lạnh.

“Anh họ, em…em không cố ý…cô ấy…” Nam Trân khẩn trương đến nỗi nói năng lộn xộn.

Vừa rồi thật sự lòng đố kị đã khiến cô ta choáng váng đầu óc, cho nên cũng không nghĩ nhiều như vậy, hơn nữa đang ở nhà họ Nam, trước giờ địa vị của những cô gái cùng tuổi với cô ta không ai sánh bằng cô ta.

Nam Khôn không hờn giận nhìn cô ta một cái, giọng điệu cũng nhàn nhạt: “Say thì về nghỉ ngơi sớm đi.”

Lời nói nghe như đang quan tâm này lại làm mặt Nam Trân nóng lên, tầng ý khác của anh họ cô ta rõ ràng chính là: khóc la chửi bới cũng phải lựa trường hợp, hãy nhớ kĩ thân phận của em!

“Tứ gia, tôi…” Đường Thiệu cũng lên tiếng nhưng không biết nên thanh minh cho bản thân thế nào.

Xét đến cùng thì hắn mới là người khỏi xướng, dù thế nào thì Nam Trân cũng cố tình gây sự nhưng dù sao cô ta cũng là em họ của Nam Khôn, mình dù có thật sự kết hôn với Nam Trân thì cũng là người ngoài, đúng là phân lượng cũng không nặng như vậy.

Nhưng mà Nam Khôn thật sự ngay cả mắng hắn cũng khinh thường không thèm mắng, chỉ lạnh lùng liếc nhìn hắn sau đó ôm người nhanh chóng rời khỏi.

Ôn hương nhuyễn ngọc

Nam Khôn ôm người trở lại biệt thự, quản gia thông minh vừa trông thấy đã hiểu ra ngay, nhanh chóng dặn dò người hầu chuẩn bị quần áo, hầu hạ Triển Du tắm rửa.

Người hầu làm việc ở đây cũng cực kì tinh mắt, lúc không nên lắm miệng thì tuyệt đối sẽ giữ nguyên tắc im lặng là vàng, tay chân cũng cực kì nhanh nhẹn, hầu hạ nâng niu quả thật rất cẩn thận.

Lúc Triển Du tắm rửa xong đi ra thì Nam Khôn cũng tắm xong từ lâu, đang ngồi trên chiếc ghế quý phi xem tạp chí, bên cạnh ghế sofa còn có một chiếc hộp y tế nho nhỏ.

Thấy Triển Du đi ra hắn buông tạp chí xuông, nhìn thẳng vào cô: “Tới đây.”

Lần đầu tiên hắn “quan tâm” mình như vậy, tất nhiên Triển Du cũng phải tỏ ra mừng rỡ mới được.

Nam Khôn vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, ý bảo cô ngồi xuống, Triển Du liền vô cùng nghe lời ngồi xuống, Nam Khôn cầm gối dựa nhét vào sau lưng cô để cô dựa vào, cô cũng vô cùng nghe lời mà dựa vào.

Nam Khôn nâng bắp chân của cô lên đặt trên đùi mình, giọng nói ấm áp: “Mới đầu có hơi đau, chịu một chút.”

Triển Du bị đôi giày cao gót nhọn hoắc của Nam Trân đạp vào nên người đàn ông kia đang giúp cô xử lí vết thương.

“Em không sợ đau.” Làn da vốn trắng nõn non mịm bỗng nhiên xuất hiện một vết thương đỏ thẫm ghê rợn, nhìn còn ghê hơn vết mực tàu trên giấy trắng, nhưng Triển Du lại ra vẻ không thèm quan tâm, vui cười hớn hở nhìn chằm chằm vào Nam Khôn không đảo mắt.

Vết thương này chỉ là chuyện nhỏ so với những vết thương đau đớn trước kia khi cô còn huấn luyện, quả thật không có ý nghĩa cũng không đáng kể gì.

Nam Khôn vừa bôi thuốc xong ngẩng đầu lên đã đối diện với cặp mắt to sáng long lanh như thủy tinh kia của cô, hàng lông mi dài cất giấu một hồ nước sâu không đáy mà lại hút hồn.

Hắn nhìn dáng vẻ hồn nhiên của cô, nhất thời cảm thấy lòng mềm đi, lại không nhịn được mà lên tiếng chế nhạo: “Đã bị người ta đạp xuống nước còn cười vui vẻ như vậy, đến tột cùng trong cái đầu này của em thiếu mất dây thần kinh nào thế?”

Triển Du oán thầm trong lòng: anh mới thiếu dây thần kinh, cả nhà anh đều thiếu dây thần kinh.

Ngoài miệng lại nói: “Tứ gia, đêm nay ngài sẽ ở lại đây với Aki chứ?”

Nam Khôn ngẩn người, tiện đà có chút thất bại – nói chuyện với một đứa trẻ quả nhiên là không thể nói ngược nói xui.

“Em muốn tôi ở lại sao?” Hắn biết rõ còn cố hỏi.

Cô bé gật đầu như bằm tỏi, mặt mũi tràn đầy hi vọng.

Nam Khôn cũng thấy hào hứng, cố ý trêu cô: “Để tôi nghĩ đã.”

“…” Hàng mi của Triển Du rũ xuống, ra vẻ thất vọng.

Nam Khôn bị dáng vẻ ỉu xìu chán nản của cô chọc cười, trên mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh: “Nghe bác Trương nói hai ngày nay em không đến phòng luyện đàn dương cầm, cũng không đến phòng luyện vũ đạo, cơm cũng ăn rất ít, sao vậy?”

Triển Du tỏ ra ấm ức: “Ngài không có ở đây, chẳng có ai nghe em đàn, cũng không ai xem em múa, lúc ăn cơm cũng chỉ có một mình…”

Nam Khôn lẳng lặng nghe cô thổ lộ uất ức trong lòng, ánh mắt lộ ra vẻ thương tiếc cùng áy náy, đáy lòng bỗng dung dâng lên một chút hoài nghi: “Là tôi đã sơ sót, em đã không thích ở nhà, vậy em nói cho tôi biết xem em muốn đi đâu chơi?”

Xích Thủy lớn như vậy, mỗi chỗ dạo qua một lần cũng đủ để tôi đi chơi rồi, ai mà rảnh rỗi như anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận