Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tứ gia?” Triển Du từ từ trở mình, trong bóng tối cũng có thể cảm giác được vẻ mặt kinh ngạc cùng mừng rỡ của cô.

“Tôi làm em giật mình sao.” Giọng Nam Không dịu dàng lại mang theo một chút áy náy, “Vốn không muốn đánh thức em.”

Vốn không muốn tới “tìm tai vạ” nữa nhưng lúc nảy nằm trên giường nhắm mắt lại thì trong đầu lại tự động hiện lên ánh mắt uất ức gần như thất vọng kia, sau khi do dự nửa ngày, cuối cùng ma xui quỷ khiến vẫn mò tới.

Chết tiệt, thật đúng là chạy tới để tắm nước lạnh mà.

Triển Du có hơi “thụ sủng nhược kinh”, vẻ mặt tỏ ra hưng phấn, cọ vào cổ Nam Khôn ngọt ngào làm nũng: “Em còn tưởng Tứ gia tức giận Aki, trong lòng thấy thật là buồn.”

“Thì ra trong mắt em tôi lại là người nhỏ mọn như vậy à.” Vẻ buồn bực tràn ngập trong đáy mắt của Nam Khôn dường như đều bị quét sạch hết.

“Không phải đâu, em đang tự trách mình thôi, chuyện như vậy cũng không làm được.” Lúc này Triển Du hoàn toàn không lo lắng Nam Khôn sẽ làm gì cô nữa, nhưng lại bất mãn vì bị người khác quấy rầy, “Tứ gia, người của ngài thật là lạnh, để Aki giúp ngài sưởi ấm.”

Vốn hai người đã dán kín vào nhau, Triển Du còn không ngừng cọ cọ vào người Nam Khôn, ham muốn rất vất vả Nam Khôn mới đè xuống được lại có dấu hiệu bừng lên, hắn khẽ đánh vào mông Triển Du một cài, uy hiếp: “An phận một chút, bằng không tôi sẽ làm với cái cúc hoa non nớt của em đấy.”

“…” Sặc! Ai nói con quạ này đen bình thường chứ, sợ là chẳng còn con nào đen bằng nữa.

Nam Khôn thấy cô không có động tĩnh gì, còn tưởng rằng cô thật sự bị dọa sợ, trong lòng có hơi buồn cười: “Được rồi, nhanh ngủ đi, vừa qua tinh thần của em không được tốt lắm, tuần sau Thanh Mộc đến mà thấy dáng vẻ cả ngày uể oải của em thì cô ta sẽ đòi nợ tôi mất.”

Thanh Mộc là chị em tốt duy nhất của Aki, cũng có thể nói là…người ái mộ.

Người này trước kia cũng là vật cưng của Rini, nhưng cô ta cũng không mềm mại vô hại như Aki, Aki là tiểu bạch thỏ, còn cô ta lại là một con rắn trúc cực độc, tính tình hung ác quái đản, giết người thành thói quen, tư tưởng điên cuồng, trời sinh là một thứ yêu quái.

Cô ta và Aki ngang tuổi nhau, dáng người cũng không khác là mấy nhứng khí lực càng gấp hai lần, lúc nào cũng mặc bộ sườn xám bó sát người, mặt mũi vô cùng thanh tú xinh đẹp. Cô ta từng luyện Judo và cả nhẫn thuật, cũng giống Triển Du cực kì quen thuộc với kỳ kinh bát mạch(1), thích tấn công vào tử huyệt của người khác, chân tay cực kỳ linh hoạt. Cô ta cũng thông thạo súng ống, trên đời này cũng không có mấy người bắn súng nhanh hơn cô ta.

Sau khi Rini đưa cô ta cho Simon không tới nửa tháng thì cô ta đã giết hết những tiểu tình nhân của Simon không chừa một ai, Simon tức giận đến thiếu chút nữa đã hộc máu chết, nhưng hậu trường của cô ta quá vững chãi, thân thủ lại vô cùng lợi hại, Simon không dám giết cô ta, cũng không nỡ giết.

Ngoại trừ Simon cùng Rini, dường như trên đời này không ai có thể làm cho cô ta ngoan ngoãn nghe lời, lúc trước Rini không chấn áp, chắc chắn cô ta sẽ không chịu để Simon đưa Aki cho Nam Khôn.

Hình như tháng trước lại gây chuyện, nghe nói Simon tức giận đuổi cô ta đến Nam Phi hầu hạ một tên da đen, về lúc nào thế?

Triển Du hơi giật mình: “Thanh Mộc sắp tới đây sao?”

“Vui không? Nghe nói cô ta là chị em tốt của em, tuần sau Simon tới Xích Thủy, tôi bảo lão mang theo cô ta tới đây, hai người có thể dễ dàng ôn chuyện rồi.”

“Tứ gia ngài thật tốt.” Triển Du cười rạng rỡ, kích động ôm cổ Nam Khôn hôn lên mặt hắn, trong lòng lại muốn một ngụm cắn chết hắn!

Người phụ nữ Thanh Mộc kia nổi tiếng mẫn cảm đa nghi, trước kia lại như hình với bóng với Aki, bắt cô phải giả vờ ôn chuyện với cô ta, đây không phải là tìm đường chết sao!

Bốn ngày sau, trên sân bay chuyên dụng của Xích Thủy có vô số máy bay trực thăng quân dụng EH-S3.

Lần này đoàn người của Simon có hơn mười người, ngoài lão ta ra còn có phụ tá của lão, Thanh Mộc, trong đó có bốn vệ sĩ, hai chuyên gia vũ khí laser, một nhà nghiên cứ hóa học.

Tiếp bọn họ là tất cả nhân viên cấp cao của Xích Thủy, Triển Du cũng đi theo.

Simon vẫn y như cũ, quần áo chỉnh tề, tóc chải cẩn thận, đôi mắt đào hoa luôn chứa đựng nụ cười khiến cho người ta dễ sinh ra ảo giác dễ đối phó với lão. Thanh Mộc mặc một bộ quần áo cung đình màu đỏ, mái tóc dài màu bạch kim, căn bản không cần Simon đặc biệt giới thiệu mọi người cũng biết cô ta là ai.

Máy bay hạ cánh, Simon và Nam Khôn đều chưa kịp nói câu nào thì cô ta đã mừng rỡ chạy như điên về phía Triển Du, sau đó ôm hôn cô một cái, xong rồi còn khiêu khích liếc về phía Nam Khôn một cái, dáng vẻ như không vui vì Nam Khôn đã đoạt mất người yêu trong lòng cô ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận