Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cho rằng đêm nay nhất định Nam Khôn sẽ không có thời gian đến quấy rối cô cho nên vẫn chưa làm công tác chuẩn bị, “dì cả” không thể nào vẫn chưa hết, hiện giờ cô không bệnh không tật nên thân thể khỏe như vâm, nếu đột nhiên Nam Khôn hứng lên thì phải tìm cớ gì để đẩy đưa đây?

Nam Khôn vẫn không lên tiếng, ngón tay thô lệ nhẹ nhàng vuốt ve gò má non mịm của cô, đôi mắt đen sâu thẳm phức tạp khó nói nên lời, khó hiểu khiến người ta kinh hãi, Triển Du dấy lên nỗi bất an trong lòng, đang muốn lên tiếng thì lại nghe thấy hắn nói: “Thanh Mộc mất tích rồi.”

“Hả?!” Triển Du lập tức phối hợp mở to hai mắt, kinh ngạc nói: “Sao đột nhiên chị ấy lại mất tích, còn Vinson?”

“Cũng không trở về, bọn họ gặp phải thế lực mafia tại thành phố G, nghe nói cô ta bị thương, nhảy xuống song Hàn chạy thoát, đừng lo lắng, tôi đã phái A Đông dẫn người ra ngoài tìm cô ta, không sao đâu.”

“Nhưng mà ngộ nhỡ người khác tìm thấy chị ấy trước…”

“Em không tin tôi hay là không tin vào năng lực của A Đông đây?” Đuôi chân mày của Nam Khôn chau lại, ánh mắt dịu dàng tựa hồ như đang ẩn chứa một vẻ sắc bén.

Triển Du lập tức nói: “Đương nhiên không phải, em chỉ lo lắng quá cho nên mới nóng vội.”

“Hình như em thật sự rất có tình cảm với cô ta.” Nam Khôn khẽ nhếch môi, cười đến lạnh lùng, dường như còn có ý mỉa mai.

Lòng Triển Du run lên, mơ hồ không rõ tâm tình hiện giờ của hắn, chỉ có thể giải thích theo ý tứ bên ngoài câu nói của hắn: “A Mộc là chị em tốt duy nhất của em. Trước kia lúc còn ở trên đảo Solomon chị ấy thường xuyên giúp đỡ em, đối xử đặc biệt tốt với em.”

Nam Khôn cười lạnh trong lòng, hỏi tiếp: “Chị em tốt cũng có thể thân mật nhau như tình nhân sao?”

Vẻ mặt Triển Du cứng đờ, nghĩ thầm, đêm nay tên này kì quái như vậy, chẳng lẽ đang ăn dấm chua với Thanh Mộc sao?

“Hôm nay ở trong mê cung cô ta đã hôn em ở đây sao.” Ngón tay thô ráp nghiền nát cánh môi mềm mại, mập mờ đến tận xương tủy.

Triển Du sởn cả tóc gáy: “Tứ gia, em…ưm…”

Nam Khôn không còn hứng thú nghe cô bịa chuyện nữa, bắt lấy cằm cô hung hang hôn xuống, dường như mang theo thế công như muốn nuốt cô vào bụng.

Cuộc chiến này không phải là hôn môi mà là hung hãn cướp đoạt.

Triển Du khó khăn hít thở trong trận cắn mút nghiêng ngả đất trời này, từ giây phút theo Nam Khôn về nhà cô đã biết đêm nay hơn phân nửa là tránh không thoát, không tìm được cớ từ chối, giãy giụa cũng uổng công, từ ngày gia nhập Liệp Ưng thì tính mạng của cô đã định sẵn phải phục vụ cho sứ mạng và chức trách, đối với việc tiếp theo Nam Khôn sẽ làm, cô không cảm thấy sợ hãi, chỉ cảm giác đêm nay Nam Khôn quá mức vui buồn thất thường, nguyên nhân là do uống quá say sao?

Dục vọng như nước thủy triều tràn đến, Nam Khôn dùng một tay ép cô trên giường, bắt đầu thô bạo xé rách quần áo của cô.

Triển Du chửi rủa trong lòng nhưng mặt lại không thể không giả vờ ngây thơ vô tội, dáng vẻ như đang mặc cho hắn chà đạp.

Không biết tư thái thuần khiết nghe lời như một con mèo nhỏ hiện giờ của cô lại như một cái gai sắc nhọn đâm ngang ngực hắn, khiến cho lửa giận của hắn vút cao vạn trượng, hắn cởi chiếc quần lót cuối cùng trên người Triển Du xuống, tiếp tục bóp chặt lấy eo cô, sau đó trong vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc của Triển Du tiến vào thân thể của cô.

Đau đớn bén nhọn bóp chặt mọi dây thần kinh, tiếng thét vừa vọt tới yết hầu đã bị miệng Nam Khôn chặn lại, Triển Du khó tin mở to mắt ra nhìn, chỉ nghĩ Nam Khôn uống say ăn dấm chua với Thanh Mộc cho nên mới thô bạo như vậy, trong lòng thầm hít một hơi thật sâu, run rẩy chống lấy lồng ngực cứng như sắt của hắn, đôi mắt dâng lên làn hơi nước mỏng manh, ra vẻ đau đớn nghe lời thừa nhận.

Nào biết sau khi đi vào động tác của Nam Khôn lại dần trở nên dịu dàng, biết rõ còn cố hỏi: “Bị đau sao?”

Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!

Triển Du âm thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà hắn nhưng vẫn ấm ức gật đầu.

“Thả lỏng một chút, đợi lát nữa sẽ không thấy đau nữa.” Nam Khôn mặt không đổi sắc nói dối, chậm rãi bắt đầu hành trình trả thù của hắn.

Cả quá trình hắn đều không nói lời nào, chỉ mang trong đầu nỗi buồn bực mà làm việc. Lúc bắt đầu Triển Du còn chịu đựng, từ đáy lòng sinh ra một cảm giác mâu thuẫn chiếm cứ tất cả cảm quan của cô, đương nhiên cũng không thấy khoái cảm gì. Sau đó dường như thân thể cũng dần dần thích ứng với chỗ đó của Nam Khôn, Nam Khôn lại vẫn luôn dùng mọi cách khiêu khích cô, những nụ hôn dày đặc như mưa rơi xuống thân thể cô, khơi gợi cảm giác trong cô.

Nam Khôn thu vào tầm mắt từng biểu hiện nhỏ của cô, mặt không đổi sắc trả thù trừng phạt nhưng trong lòng vẫn không thấy thỏa mãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận