Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu nói xem Du nhi có thể…” Muốn giết Nam Khôn không?

Một lúc sau Mục Hàn mới trả lời, giọng nói nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.

“Cô ấy tự biết chừng mực.” bốn chữ, tín nhiệm, dung túng, cũng là…xấu hổ trong lòng.

Chín giờ rưỡi tối, Nam Khôn cùng vài chuyên gia thương thảo về loại súng cải tiến MKNS1 mới rồi trở về biệt thự, nghe quản gia nói Triển Du bị Nam Trân gọi đi chơi mạt chượt hắn còn tưởng rằng Triển Du không có nhà, kết quả vừa về phòng đẩy cửa ra đã bị một luồng sát khí mãnh liệt đánh vào mặt. Chẳng biết Triển Du trốn trong phòng hắn từ lúc nào sau khi xác nhận đúng là hắn thì cho hắn một đao.

Ánh sáng lạnh lẽo hiện lên, lưỡi đao sắc bén lặng yên xé toạc không khí.

Tất cả mọi người trong chi cục 9 đều biết trong đội Liệp Ưng ngoại trừ Mục Hàn thì Triển Du có tốc độ nhanh nhất, những đòn dùng chân có thể nói là xuất thần nhập hóa, hơn nữa cô lại cực kì quen thuộc với kỳ kinh bát mạch trên người, thích đá vào tử huyệt, người bị cô đá một cước không chết thì cũng chỉ còn nửa cái mạng.

Sức của cô cũng không tính là lớn nhưng khi đánh trong khoảng cách quá gần cô lại có thêm một cây đao, hơn nữa đôi chân của cô lại tràn đầy sức bật, rất ít người có thể lật người né tránh, càng không nói đến đánh trả.

Giờ phút này động tác vung đao của cô mặc dù không có ý đưa người khác vào chỗ chết nhưng cũng không kém phần ngoan độc, thật sự lộ ra khí thế bức người, người bình thường muốn tránh quả thật là nằm mơ giữa ban ngày.

Nhưng mà chỉ với vài động tác lách người của Nam Khôn cũng có thể hoàn toàn thoát khỏi cục diện bị động kia, khi tới gần tủ trang sức hắn thuận tay dùng một chân nến làm vũ khí, vừa đấu với Triển Du vừa chỉ dẫn: “Em nắm quá chặt sẽ hạn chế góc độ vung đao, hơn nữa góc cắt của đao như vậy gặp phải cao thủ chân chính, dù cho em may mắn làm hắn bị thương cũng chỉ có thể đả thương ngoài da, trong lúc đó tốt nhất là phải khống chế ở góc 45-60 độ…”

Triển Du tức giận trong lòng, làm gì còn nghe lọt tai lời dạy của hắn, chỉ dựa vào kiến thức trước nay của cô, nhanh chóng huy động chân tay, chỉ muốn cho Nam Khôn vài nhát đao để hả giận thôi.

Nam Khôn hiểu rõ động cơ trả thù của Triển Du xuất phát từ đâu, lúc bắt đầu chỉ phòng thủ chứ không tấn công, như là đang cố ý đùa với Triển Du.

Sau vài hiệp, hắn bỗng nhiên làm khó dễ, khiến cho Triển Du không thể không đổi công thành thủ, không bao lâu sau cục diện đã tan tác.

Hắn cướp lấy đao của Triển Du, bắt lấy hai tay cô đặt cô lên vách tường, đầu gối giữ chặt lấy hai chân đạp loạn xạ của cô, ghé sát vào bên tai cô giễu cợt: “Mọi người đều nói tức giận là vì quan tâm, em giận đến độ muốn giết tôi, chắc phải quan tâm nhiều lắm nhỉ?”

So với Aki dịu dàng đáng yêu, Nam Khôn phát hiện ra Triển Du phản nghịch lãnh diễm dường như càng kích thích hứng thú chinh phục của hắn hơn – Aki đối với mình mà nói có thể xem như một vật cưng, mà Triển Du chưa từng bị Rini tàn phá, cũng không tồn tại quan hệ nô bộc với hắn, hai linh hồn ngang hàng nhau, thắng được trái tim kia tất nhiên sẽ có cảm giác thành tựu cùng thỏa mãn hơn.

Hơi thở ấm áp như đang trêu đùa bên tai Triển Du, cô vô ý nghiêng đầu đi rồi lại đột nhiên trừng mắt nhìn hắn: “Mẹ nó, đừng có mà tự giáp vàng lên mặt mình, buông ra!”

“Sau khi buông ra hai ta lại đánh tiếp sao?” Nam Khôn thay đổi tư thế, đùi chen vào giữa hai chân cô gắt gao chống đỡ, dùng chính thân hình cao lớn của mình ngăn chặn cô lại, hiếm khi tâm tình tốt như vậy thương lượng với cô, “Trong căn phòng này hiện giờ chỉ còn thừa lại một cái giường lớn còn ra hình dáng, đánh tiếp thì chỗ ngủ của tôi cũng bị mất, hay là chúng ta thay đổi phương thức, ngồi xuống nói chuyện đi?”

Miệng cùng gương mặt của Triển Du cũng sắp bị ép cho biến hình, thân thể cũng không thể thoát ra, xấu hổ và giận dữ vô cùng, chỉ thở hổn hển nói: “Anh cho rằng mỗi người đều vô sỉ như anh sao? Tài nghệ không bằng ai, tôi không có gì để nói, thả tôi ra, tôi phải về phòng ngủ!”

Nam Khôn nở nụ cười: “Đêm nay là tự em chạy tới phòng tôi mà.” Thịt đến miệng, em nghĩ tôi có thể để cho nó vụt mất sao?

Triển Du quả thật không thể nhịn được nữa, khiêu khích nói: “Vậy anh cứ để tôi ở trong phòng anh thử xem.”

Xem đêm nay tôi có cơ hội thiến anh không!

Thật sự muốn tôi phải đổ máu em mới nguôi giận sao?

Nam Khôn nén tiếng thở dài, ánh mắt sáng quắc nhìn Triển Du nửa ngày, sau đó đôi tay nắm chặt tay Triển Du hơi nới lỏng.

Hắn biết rõ trong nháy mắt khi hắn nới lỏng tay cũng đủ để Triển Du tùy ý ra tay.

Quả nhiên, Triển Du cho là hắn mỏi nên thay đổi tư thế, trong nháy mắt khi hắn buông ra, thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, như đang làm ảo thuật lấy thanh chủy thủ dự bị từ trong túi quần ra, cánh tay ngọc vung lên, lưỡi dao MT đột nhiên nhắm thẳng đến cánh tay hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận