Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lúc điện quang lửa đạn bùng cháy chỉ thấy cô đột nhiên hung hăng vung lên một cuốc đạp vào chỗ bụng dưới của một kia.

Ly rượu trên bàn rơi xuống, bể tan trên mặt đất, mảnh vỡ văng tứ tung, tên kia bất thình lình bị trúng một cước của Triên Du chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị đạp lệch đi, quỳ trên mặt đất ôm bụng ói ra máu, trong cơn giận dữ hắn rút từ trong túi quần ra một cây đao muốn rửa sạch sỉ nhục.

Nhưng mà Triển Du hoàn toàn chưa cho hắn cơ hội, cánh tay ngọc vung lên, trong nháy mắt cây roi bay lên không xoắn lấy cổ tay hắn, rồi hơi dùng lực một chút, dường như đang muốn nghe thấy tiếng kêu rên thống khổ của hắn.

“Ngoan nào, đừng nhúc nhích, cử động nữa thì bàn tay của chú em sẽ không còn đâu.”

Triển Du đạp một cước lên vai hắn, bắt hắn quỳ gối xuống mặt đất, đôi tay nắm lấy cây roi có hơi dùng lực quá sức nhưng vẻ mặt vẫn ôn hòa dễ gần.

Cây roi này của cô là loại roi kim loại nhuyễn đặc chế, chiều dài chỉ chừng một thước, đường kính không đến 1cm, bên trong là một loại thép sắc nhọn, cách chế tạo cực kì tinh tế, trên đầu roi có cơ quan, bình thường chỉ là một chiếc vòng quấn quanh cổ tay trái của cô, nhìn qua chỉ giống như một chiếc vòng tay hình con rắn màu vàng, chỉ có rất ít người biết chiếc “vòng tay” bất ly thân này của Thiên Diện Hồ thật ra có thể là một thứ vũ khí cắt đến tận xương người rất lợi hại.

Máu tươi lăn xuống từ cánh tay khỏe mạnh của hắn, tạo thành một dòng chảy đỏ tươi xinh đẹp.

Cây roi chậm rãi vây quanh da thịt, càng thu càng chặt, đau đớn bén nhọn như thấm vào tận xương, người đàn ông đầy mồ hôi lạnh nhìn Triển Du, vẻ phẫn nộ cùng không cam lòng trong ánh mắt theo sự tăng cấp của cơn đau đớn dần biến thành sỡ hãi cùng hối tiếc.

Những người khác kinh hồn lùi ra xa, mặt mũi tràn đầy sợ hãi như gặp ma giữa ban ngày nhìn gương mặt mỉm cười của Triển Du.

“Em lại đang bắt nạt trẻ em rồi.”

Một giọng nói trong trẻo phá vỡ không khí chết chóc, Triển Du không đáp lời cũng không quay đầu lại, rốt cuộc cũng từ bi thu roi lại.

Đầu tiên tên kia sững sờ, tiện đà khôi phục lại tinh thần, vội vàng ôm lấy cánh tay đầm đìa máu tươi bỏ đi như đang chạy trốn.

Đổng Kiêu bước đến đối diện cô ngồi xuống, cười tủm tỉm nhìn cô, trêu ghẹo: “Sờ đùi một tí cũng chả thiếu miếng thịt nào, phản ứng mạnh như vậy, đang thủ thân như ngọc cho ai đây?”

“Thích thế, có chuyện để em tiêu khiển.” Triển Du ném hộp gỗ cho anh ta, “Ừm, đồ anh muốn đây.”

“Biết ngay em không phải hạng soàng mà.” Đổng Kiêu nhận lấy cái hộp cũng không thèm nhìn mà bỏ ngay vào túi quần, “Cảm ơn.”

“Anh muốn thứ này làm gì?” Triển Du có chút tò mò, trong hộp là một lưỡi đao đặc chế Ordnance cùng vài thứ linh tinh khác, còn có cả con dấu của các bộ trưởng mà nhân viên quản lí có chết cũng không cho ai – cho nên thứ này cô đã lấy trộm.

Đổng Kiêu nhướn mày cười thần bí: “Sau này sẽ nói cho em biết.”

“Hứ, đoán cũng biết chẳng phải chuyện tốt lành gì.” Triển Du khinh thường bĩu môi, “Nếu không còn chuyện gì khác thì anh biến được rồi đấy.”

Đổng Kiêu lại khẽ nhướn mày: “Không thể chờ đợi được mà đuổi anh đi như vậy, thế nào, đang vội đi gặp tình lang à?”

Triển Du mở to mắt tà nghễ nhìn anh ta: “Có phải hôm nay anh ngứa da không hả? Nếu không em gãi giúp anh vài cái nhé?”

“Anh đây không dám làm phiền em đâu.” Đổng Kiêu cười không mấy lương thiện, đứng lên nói: “Thôi, không cản em đi gặp tình lang nữa.”

Anh ta vừa đi, Triển Du cũng không mất thời gian thêm nữa, đứng dậy đi về phía văn phòng Nam Khôn.

Sao mà ý nghĩ lại trùng hợp vậy chứ, cô mới vừa ra đến sảnh câu lạc bộ đã gặp được Nam Khôn đang đi về phía này.

Sau khi biết rõ thân phận thật của Triển Du, Nam Khôn đã nhìn thấy chân dung của cô qua ảnh, nhưng mà hiện giờ nhìn tận mắt bản thân cô, hắn vẫn kinh hãi mà lắp bắp. Triển Du hiện giờ hoàn hoàn cởi bỏ ánh mắt dịu dàng thuần khiết của Aki, toàn thân đều tản ra một hơi thở kiêu ngạo hoang dã, nguy hiểm mà kích thích, cực kì có tính khiêu chiến, hơn nữa vẻ đẹp của cô lại rất tự nhiên, không mang theo chút giả tạo nào, nhìn lâu lại thấy lòng người sợ hãi khó hiểu.

“Nghe nói vừa rồi tự dưng em lại dùng roi đánh con nhà người ta.” Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt tĩnh lặng sâu không lường được của Nam Khôn ẩn hiện một vẻ sủng nịnh, “Rảnh rỗi như vậy, hay là bây giờ tôi tìm một việc cho em làm được không?”

“Rất tốt, nhưng mà phải nói rõ giá tiền trước đã.” Triển Du cười mà không cười nhìn hắn, đôi mắt trong veo trắng đen rõ ràng như một dòng nước xanh biếc chảy xuôi, có hơi lay động, như vài cánh hoa phiêu tán trong dòng suối ấm, thanh nhã mà xinh đẹp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận