Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên sân khấu Đoàn lão gia đang phát biểu, Đoàn Kỳ đứng bên cạnh lão, mắt liếc nhìn Nam Khôn đang “liếc mắt đưa tình” với Triển Du, trong lòng hận đến nhỏ máu nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa ưu nhã.

Từ nhỏ cô ta đã biết mình trong tương lai sẽ trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Nam cho nên ngôn ngữ hành động đều giả vờ hào phóng, luôn giữ mình trong sạch.

Khi còn bé cô ta không hiểu, nhưng vẫn luôn nỗ lực vì kì vọng của ba mẹ và ông nội, về sau lúc còn ngây thơ, có lần đi theo ông nội đến nhà họ Nam làm khách, người văn tĩnh hướng nội như cô ta bị một đứa nhóc trêu chọc không thoát ra được, Nam Khôn đã đến giải vây khiến cô ta cảm kích khôn cùng, cũng khiến cho cô ta hiểu được hàm nghĩa của câu xuân tâm nảy mầm.

Những người phụ nữ khác mê mệt Nam Khôn có thể bởi vì tiền, nhưng cô ta thì không phải, những năm nay nếu không phải vì tình yêu cuồng nhiệt, đối mặt với sự hờ hững của Nam Khôn cô cũng sẽ không ẩn nhẫn như vậy, không ngờ tới kết quả Nam Khôn lại lạnh lùng vô tình như thế.

Lúc trước khi ba nói sẽ giúp cô ta diệt trừ Aki cô ta biết ba cũng không hề nói đùa, xuất phát từ sự ghen ghét không nói nên lời nên cô ta cũng không lên tiếng ngăn cản, cô ta cho rằng Aki biến mất sẽ là kết thúc cho vận đào hoa của Nam Khôn, không ngờ tới một vật cưng dịu dàng đáng yêu chết đi lại xuất hiện một thiếu nữ xinh đẹp khí phái bức người như vậy.

Cô ta hận người phụ nữ bên cạnh Nam Khôn, cũng hận cả Nam Khôn, càng hận mình quá ngốc.

Nhưng trong khi oán hận cùng không cam lòng cô ta cũng sinh ra rất nhiều nghi hoặc, vì sao một Nam Khôn nghiêm cẩn tự kiềm chế gần đây lại đột nhiên trở nên phong lưu như vậy? Là vì bất mãn cô dung túng cho Nam Trân hại Aki sao? Hay là vì bất mãn chuyện lần trước ông nội đã ép buộc hắn?

Đoàn thiên kim đáng thương đang ngập tràn uất ức không có chỗ giải tỏa, trong lòng còn đang oán hận Nam Khôn bạc tình, nhưng cô ta không biết Nam Khôn vô tình vô nghĩa với cô ta như vậy thật ra còn có nguyên nhân khác!

10h30 tối, bữa tiệc từ thiện kết thúc mỹ mãn, tất cả thương gia chơi đồ cổ đều lục đục ra về, Nam Khôn cùng Triển Du cũng lên xe dẹp đường hồi phủ.

Sau khi lên xe, Triển Du đưa thứ vừa trộm được cho Nam Khôn, trôi chảy hỏi một câu: “Không phải loại két bảo hiểm cá nhân của Pháp này cần phải có ba chìa khóa sao?”

Nam Khôn biết cô chỉ muốn mượn vấn đề này để hỏi chuyện khác, nhìn cô một cái thật sâu, nói: “Chìa khóa này là của ba tôi.”

Triển Du cảm thấy kinh ngạc: “Sao lại ở chỗ của Đoàn lão gia?”

Cô tin chắc rằng Nam Khôn sẽ không giao chiếc chìa khóa của ba mình cho Đoàn Quốc Hùng.

Nam Khôn không lên tiếng, chân mày hơi chau lại, đáy mắt như tăng thêm một chút hận thù, sau nửa ngày mới nghe hắn lạnh lùng nói: “Trước khi chết ba tôi đưa chiếc chìa khóa này cho mẹ tôi, lão ta đã đoạt lấy nó từ tay mẹ tôi, còn giết bà.”

Triển Du trợn mắt há mồm, còn chưa nói gì đã nghe hắn nói: “Trong két sắt có giấy chuyển nhượng 20% cổ phần của Hải Thiên cùng văn kiện về quỹ tín thác, văn kiện đã được công chứng, người thừa kế phải là ba tôi hoặc con ruột của ông ấy, thời hạn hiệu lực là 10 năm. Cho nên trong thời hạn hiệu lực, cho dù bọn họ có tìm được luật sư cướp được ba chiếc chìa khóa cũng vô dụng, nhưng đến khi hết hiệu lực, nếu như cổ phần không có người thừa kế thì văn kiện này có thể mất hiệu lực bất cứ lúc nào, đến lúc đó phải mở cuộc họp ban giám đốc để quyết định.”

Tháng sau văn kiện này sẽ hết hiệu lực, luật sư biết rõ chuyện năm đó cũng đã bị Đoàn Quốc Hùng đuổi cùng giết tận. May mà đầu tuần này lão hồ ly kia đã lấy chiếc chìa khóa này ra từ két bảo hiểm trong ngân hàng Thụy Sĩ, bằng không đến tháng sau có lấy được chìa khóa cũng uổng công.

Triển Du biết tập đoàn Hải Thiên là tập đoàn lúc trước Đoàn Quốc Hùng và ông nội của Nam Khôn đã cùng đồng sáng lập, cũng biết hiện giờ Nam Khôn chỉ có 29% cổ phần, không có tiếng nói lớn nhất, bởi vì chủ tịch Đoàn Quốc Hùng nắm trong tay 43% cổ phần Hải Thiên.

Chỉ là cô không biết ân oán giữa Nam Khôn và nhà họ Đoàn lại phức tạp như vậy.

“Năm đó ông nội đã nhận ra lòng lang dạ thú của Đoàn Quốc Hùng, nhưng ba tôi trời sinh tính tình lương thiện, cũng không phải là người giỏi kinh doanh, cho nên ông nội mới nghĩ cách chừa lại cho ba tôi một đường lui, ai ngờ tới lại bởi vì vậy mà dẫn đến họa sát thân cho ông.”

“Ba anh cũng bị lão ta hại chết sao?!” Triển Du nghĩ thầm, ba của anh không phải bị ông ngoại anh hại chết sao?

Nam Khôn như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, hàng mi anh tuấn cau lại, cứng ngắc nói: “Là lão ta đã cáo mật với ông ngoại tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận