Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Khôn ở trong thư phòng xử lí công việc, nghe thấy tiếng gõ cửa cũng không ngẩng đầu lên: “Vào đi.”

Triển Du bưng đồ ăn bước vào, thấy hắn đang ngồi múa bút thành văn, trêu ghẹo: “Mất ăn mất ngủ như vậy, không phải vì thời tiết thay đổi đấy chứ?”

Nam Khôn vốn tưởng là bác Trương, không nghĩ tới lại là Triển Du, hắn ngẩng đầu lên, cũng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô như vậy.

“Bác Trương nói gần đây anh mất ngủ, đã hầm canh gà với sâm cho anh, đến ăn chút đi?”

Nam Khôn kéo người qua, để cô ngồi lên trên đùi mình, ngậm lấy vành tai cô nói khẽ: “Em cho tôi ăn bất cứ thứ gì đều có hiệu quả hơn mấy thứ thức ăn dinh dưỡng tôi từng ăn.”

“Tâm hồn đen tối, đừng có mà cậy mạnh nữa, ăn cơm trước đi Tứ gia.” Triển Du bắt lấy móng vuốt đang sờ tới sờ lui trên người mình rồi đưa thìa cho hắn, “Ăn xong tôi còn có việc muốn thương lượng với anh.”

“Em nói đi.”

Nam Khôn cũng không quyết tâm phải làm lúc này cho nên trêu chọc một chút rồi ngừng, cầm thìa lên đưa súp vào trong miệng từng muỗng một.

Triển Du nói: “Chiều nay tôi đã nghe A Đông nói chuyện này, anh không thấy tất cả các sự việc đều rất kì lạ sao? Cậu cả của anh bị giết một cách khó hiểu thì không nói tới, chúng ta đã tìm nhiều ngày như vậy cũng không tìm thấy hung thủ, cuối cùng lại do Nam Hạo tìm được. Hơn nữa trước kia anh ta cũng không hề biết anh có liên quan đến tổ chức Hắc Hổ, chỉ trong vòng vài ngày sao anh ta có thể biết rõ tất cả như vậy?”

Nam Khôn quăng thìa xuống, cầm giấy lên lau miệng: “Em đang muốn nói có người đứng sau lưng giúp hắn sao?”

Triển Du nghĩ một lát rồi nói: “Anh đã biết kẻ đó là ai rồi sao?”

Nam Khôn không trả lời, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại trên bàn làm việc như đang có điều suy nghĩ, hoặc như đang đợi cái gì đó.

Triển Du bụng đầy hoài nghi, muốn hỏi hắn đang nghĩ gì, còn chưa kịp mở miệng thì chuông điện thoại vang lên.

Nam Khôn cười cười, nói: “Đến đây.”

(*) ý nói không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương

Từ nhỏ Nam Khôn đã biết người nhà họ Nam cơ bản không để ý đến chuyện huyết thống, bởi vì đa số về sau bên cạnh hắn chỉ có quyền lực cùng phản bội.

Cho nên hắn chưa bao giờ dám, cũng không chịu dành quá nhiều tình cảm cho bất kì kẻ nào trong nhà họ Nam.

Nhưng mà mỗi lần đối mặt với sự phản bội của người thân thì ở sâu trong lòng hắn cũng cảm thấy trái tim trở nên băng giá.

Tựa như cảm giác lúc này hắn chứng kiến Nam Duệ sắc mặt thản nhiên ngồi đối diện với mình, là một loại bất đắc dĩ dũng mạnh tràn ra từ sâu trong nội tâm – cho tới bây giờ hắn vẫn biết bọn họ muốn thứ gì từ hắn, nhưng vẫn vô cùng hiểu hắn cho dù có cho đi toàn bộ cũng sẽ không cho đi tình thân cùng bình an trọn đời, bởi vì trong nhà họ Nam, chỉ có người chết mới có thể tuân thủ nghiêm ngặt lời hứa.

Nam Duệ xuất thân là thạc sĩ kinh tế chính trị tại đại học Oxford, chuyên nghiên cứu vũ khí và giải trừ quân bị, trợ giúp biên soạn các công ước quốc tế. Bất kể về phương diện nào thì trong tương lai hắn ta cũng là một quân sư có một không hai ở Xích Thủy, mà trước kia Nam Khôn cũng tính toán như vậy.

Hiện giờ xem ra cho dù là vị trí thứ hai trong Xích Thủy tựa hồ Nam Duệ cũng không thèm.

Trong phòng tràn ngập ánh sáng từ chiếc đèn thủy tinh, chung quanh yên tĩnh như nước.

Nam Khôn cầm một xấp tài liệu xem qua một lần, lúc ngẩng đầu lên chỉ nhàn nhạt bình luận: “Không tệ, rất tỉ mỉ.”

Nam Duệ nói: “Vốn còn có một đống về Đoàn Kỳ, nhưng mà tôi cảm thấy nhất định là anh không có hứng thú, cho nên không mang tới.”

“Nói cho tôi biết cậu muốn gì?” Vẻ mặt Nam Khôn nhìn vẫn lười biếng không đếm xỉa tới, giọng điệu lại ẩn chứa cảm giác lạnh lùng.

Nam Duệ lời ít mà ý nhiếu nói: “Tất cả cổ phần của Xích Thủy trong tay anh.”

Nam Khôn không lên tiếng, đôi mắt đen sâu thẳm lẳng lặng nhìn hắn. Nam Duệ có được một khuôn mặt điển trai kế thừa tất cả những ưu điểm của vợ chồng cậu hai, bất kể là đôi mắt cong cong hay chiếc mũi cao thanh tú, hoặc là đôi môi mỏng tinh tế, mỗi một bộ phận đều khiến người nhìn cảm thấy chúng vô cùng tinh sảo hoàn mỹ khiến cho người khác không thể bắt bẻ, nhưng tổng hợp lại với nhau lại gây cho người nhìn một cảm giác cựu kì lạnh lùng cay nghiệt.

Giống hệt như cách làm người của hắn ta.

Nam Duệ nghênh tiếp ánh mắt của Nam Khôn, trong lòng không hề sợ hãi, ánh mắt cũng khá bình tĩnh.

Hai người giằng co không tiếng động nửa ngày, đột nhiên khóe môi Nam Khôn nhếch lên, trêu ghẹo: “Cậu không sợ bị nghẹn sao.”

“Việc này không cần anh họ nhọc lòng lo lắng.” Nam Duệ mặt không đổi sắc nói, “Hơn nữa em cũng không đòi hỏi nhiều, cổ phần trong Hải Thiên là ba anh để lại cho anh, cứ yên tâm em không có hứng thú. Vừa vặn anh cũng dành thời gian để suy nghĩ về kế hoạch đối phó với Đoàn Quốc Hùng mà phải không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận