Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kết quả Nam Khôn thấy cô thống khổ khó nhịn, động tác cứng đờ, đôi mắt lạnh lùng thâm trầm hiện lên vẻ khẩn trương hiếm thấy: “Bị đau sao?”

Vội vàng cúi người bưng lấy mặt Triển Du, lòng đầy áy náy nhẹ nhàng hôn lên mi tâm cô.

Triển Du không biết nên dùng ngôn ngữ gì để hình dung loại cảm giác này, chỉ cảm thấy linh hồn bị tiến đánh thật sâu trở nên lung lay sắp đổ, giống như sắp chết đi, trong nỗi thống khổ tràn lan lại khoái cảm quỷ dị, xoay trời chuyển đất, tràn đến cuốn cô lên đỉnh sóng triều, làm cô muốn ngừng mà không ngừng được.

Cô đưa tay ngăn tầm mắt trước mặt lại, khó khăn nghẹn ngào nói: “Đừng ngừng.”

Hàng lông mi đen dày đặc của Nam Khôn run lên, trong nháy mắt đã hiểu được hàm nghĩa sau biểu lộ khó nhịn của Triển Du.

Sự ẩn nhẫn ngượng ngùng cầu khẩn kia như một như một liều thuốc mãnh liệt, kích thích linh hồn cùng cảm quan của hắn, làm cho hắn rất muốn có thể một ngụm mà cắn nuốt Triển Du vào bụng. Sau một lát dừng lại hắn nắm lấy cổ chân Triển Du, rồi đột nhiên tăng lực đạo.

Biển lửa hừng hực, nhiệt độ cao vạn trượng.

Tư vị vui thích khó nhịn làm cho toàn thân Triển Du mềm nhũn sắp hóa thành một vũng nước.

Từng nụ hôn dày đặc tuyệt hảo của Nam Khôn cắn mút da thịt nóng rực của cô, trong miệng gọi tên cô một lần rồi lại một lần.

Ánh sáng mập mờ, mồ hôi đầm đìa, thở dốc kịch liệt, đủ mọi lời thì thầm đều ngưng kết thành thứ ái dục thiêu đốt người.

Dục vọng đến đỉnh, hắn dùng hết sức quấn chặt lấy Triển Du, trong dư âm khoái cảm thân mật cọ cọ vào gò má nóng bỏng của Triển Du.

Hôm nay tới gần tối Triển Du mới tỉnh, lúc này không giống như kinh nghiệm sau mấy lần tình thú vui vẻ cô không hề buồn ngủ, chỉ thấy toàn thân mềm nhũn không còn chút sức, Nam Khôn bế cô vào tắm rửa xong rồi lại giặt sẽ khăn mặt vội tới lau tóc cho cô.

Triển Du im lặng ghé vào lồng ngực người đàn ông này, hạnh phúc tràn ngập trái tim, khó hiểu mà than thầm, cô không nghĩ tới chính mình lại có một ngày sẽ lại thích một người thích đến độ si mê thế này, rõ ràng lí trí nói cô không được sa vào quá mức nhưng cô vẫn cảm thấy đang chìm vào cơn nghiện.

Tình yêu luôn không có lí lẽ như vậy, cô nghĩ.

“Đang nghĩ gì vậy?” Dường như Nam Khôn đã nhận ra vẻ xuất thần của cô, bắt lấy cằm cô hôn một cái, “Mệt không?”

Triển Du vươn tay ôm lấy cổ hắn, thuận thế xoay người giạng chân ngồi trên bụng hắn, thoáng nhíu mày nói: “Em đang nghĩ sao Thanh Mộc lại biết em là Long Ảnh, em nhớ lần trước lúc em làm nhiệm vụ hoàn toàn chưa từng gặp cô ta.”

Hôm nay đột nhiên Thanh Mộc kêu tên cô, cho dù Simon không biết Long Ảnh là ai, lúc ấy cũng không quan tâm đến chuyện kia nhưng nếu sau khi Thanh Mộc tỉnh lại nhắc tới chuyện đó với lão, khó có thể đảm bảo lão sẽ không đi điều tra.

Một năm trước, lần làm nhiệm vụ ở Italy là kinh nghiệm thất bại duy nhất của cô, cô không muốn bị bất kì kẻ nào bới ra.

Nam Khôn hiểu rõ quy tắc của bọn cô, có những chuyện dù có là người thân mật nhất cũng không được nói.

Cho nên hắn cũng không hỏi những thứ khác, chỉ nói: “Lần trước làm nhiệm vụ em cũng hoàn toàn không dịch dung sao?”

Triển Du nói: “Có, nhưng bị người khác phát hiện.”

“Xem ra kinh nghiệm lần trước không thể khiến cho người ta thấy vui được.”

Nam Khôn yêu chiều vuốt ve khuôn mặt cô, hòa nhã nói: “Có thể nói cho anh biết người khiến nhiệm vụ thất bại kia hiện giờ còn sống không?”

Triển Du lắc đầu, vẻ mặt ẩn chứa chút thống khổ: “Em không biết, em thật tình hy vọng hắn đã chết, nhưng hôm nay phản ứng của Thanh Mộc lại khiến em cảm thấy hắn ta vẫn còn sống.” Tên kia là vết nhơ duy nhất trong đời cô, cũng từng là cơn ác mộng của cô, cô thật sự không muốn nhắc đến.

Nam Khôn yên lặng ngắm cô, thần sắc có chút phức tạp, trên đời này người có thể làm cho Triển Du cảm thấy sợ hãi không nhiều lắm, hắn ta là ai?

“Vậy thì xem ra nếu như muốn tra ra hắn, Thanh Mộc sẽ là một manh mối.”

“Thôi bỏ đi, chuyện đã qua rồi, em không muốn nhắc lại nữa.” dường như Triển Du không thích nhớ đến kinh nghiệm kia, “Về phần Thanh Mộc em sẽ khiến cô ta ngoan ngoãn ngậm miệng.” tuần sau sẽ giao hàng, thời khắc mấu chốt ấy, ai tới ngăn cản cô, cô gặp Phật giết Phật!

Nam Khôn không nói gì, như có điều suy nghĩ nhìn cô, chỗ sâu nhất trong con ngươi đen láy lại ẩn giấu sát ý.

Triển Du phảng phất như đã nhìn thấu tâm tư của anh, không được tự nhiên giải thích: “Không phải như anh nghĩ đâu.”

Nam Khôn không thuận theo mà buông tha: “Vậy là thế nào?”

“Sau này em sẽ nói cho anh biết được không?” Triển Du mềm mại nói, “Tên kia chính là một tên biến thái, nhớ tới hắn ta đã làm cho em thấy ngán, hiện giờ tâm tình của em rất tốt, không muốn nhắc tới hắn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận