Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có câu kẻ trân chần không sợ mất giày, tổ chức Hắc Hổ vốn xuất thân là tử sĩ, hiện giờ không hề có cố kị gì, quả thật là ác ma xuất thế, trước kia Jason dùng thủ đoạn trên những người nhà họ Nam thì bây giờ các anh em trong Hắc Hổ đến gia tộc Kono bắt từng người một, mấy ông lão trong bang không ngừng kêu khổ, gọi vô số cuộc điện thoại, thúc giục Jason đi cứu như đang đòi mạng.

Triển Du hôn mê hai ngày trời, khi tỉnh lại cũng đã bớt sốt, nhưng toàn chân đau thấu xương.

Tác dụng phụ của loại thuốc giãn cơ quá lớn, Jason cũng không muốn cô tìm cái chết nên dùng một loại khóa vô cùng khó mở khóa cổ tay cô lại, hơn nữa bên trong còn có mạch điều khiển, ra khỏi phạm vi sẽ tự phát nổ, như vậy gã còn chưa yên tâm, còn bắt cảnh vệ canh giữ 24h.

Một tuần sau rốt cuộc Triển Du đã khôi phục lại một ít dưới dự “chăm sóc tỉ mỉ” của gã.

Vì vậy đêm đó Jason dẫn cô lên máy bay trở về đại bản doanh của gã.

Không phải gia tộc Kono mà là cơ sở nghiên cứu ETA ở Italy của gã.

Việc chồng chất như núi, chân Triển Du lại bị thương chưa lành nên sau khi trở về Jason cũng không ép buộc gì Triển Du, nhưng mà mỗi tối đều ôm người không buông tay, sau khi Triển Du nhảy lầu một lần cũng rất an phận, không mắng không chửi, ngay cả Jason hôn cô, cô cũng không né tránh. Mới đầu Jason còn tưởng rằng cô đang giở trò gian trá gì, về sau giằng co một thời gian ngắn Triển Du vẫn an tĩnh như vậy hắn mơi hơi buông lỏng cảnh giác.

Chỉ là đám người Hắc Hổ kia gần đây càng lúc càng càn rỡ, phá hủy nhiều căm cứ điểm của gã ở châu Á.

Ngày hôm qua lại còn giết chết một nguyên lão của gia tộc Kono.

Jason hận đến chết mấy lão già ngồi không ăn bám kia trong gia tộc Kono, thật ra trong lòng đang ước Hắc Hổ giết sạch bọn họ đi nhưng ngoài mặt lại không thể làm quá, vì trấn an mấy ông chú họ bác họ trong bang mà hôm nay phải tự mình trở về Munich một chuyến.

Kết quả gã vừa đi được nửa ngày thì căn cứ đã xảy ra chuyện.

Lúc chạng vạng tối, Vincent ở lại phòng thủ căn cứ nhận được điện thoại của Gary, bảo hắn đưa người tới sân bay đón Evan Ventas – đồng bọn đã từng hợp tác với Jason nghiên cứu virus sinh học, cũng bảo hắn phải cẩn thận xác nhận người cho rõ.

Vậy mà khi đến sân bay Vincent không đón Evan Ventas mà lại rước đến một đám ác ma.

Bóng đêm trong vắt mà lạnh lẽo, đày đặc bảo phủ trái đất.

Một cuộc đối đầu sinh tử kịch liệt đã diễn ra ngắn ngủi vài phút tại bãi đỗ xe dưới hầm của sân bay thủ đô đã gần đến hồi kết.

Sát khí nồng đậm tràn ngập không khí, chiếc Hummer màu đen ầm ầm nổ mạnh, vài tên da đen rồi vài dáng người khôi ngô lục đục ngã xuống trong mưa bom bão đạn, Vincent hốt hoảng trốn vào sau lưng chiếc Audi, vẫn đang chống lại nguy hiểm, đám người đuổi theo hắn cũng không thèm nhìn, giơ súng ra bắn.

Đường đạn dày đặc bay trong không khí, phi tốc đuổi theo Vincent, bắn vào xe cùng cột đá gần đó, đá văng khắp nơi.

Lực lương chênh lệch nhau đánh giáp lá cà, Vincent không dám lãng phí đạn, đang do dự phải rút lui thế nào thì một người đàn ông mặc bộ quần áo màu xanh như màu rừng cây lại mang theo vẻ quỷ mị bất thình lình xuất hiện trên mui chiếc xe sau lưng hắn với một con dao găm.

Tốc độ nhanh như chớp khiến cho Vincent không có thời gian phòng ngự hay phản kích.

Lưỡi đao như hàm cá mập cơ hồ găm toàn bộ vào cổ hắn, đầu gối cũng truyền đến cơn đau đớn kịch liệt.

Vincent cũng không còn sức phản kháng, hai mắt tối sầm té ngã trên mặt đất, nhìn Nam Khôn như một Tu La khát máu đến từ địa ngục, đứng trên cao nhìn xuống hắn, sau đó vừa nhấc chân lên đã hung hang giẫm lên cổ hắn, dùng giọng nói không chút biểu cảm hỏi: “Người đang ở đâu?”

Vincent không lên tiếng, não thiếu dưỡng khí, cảm giác bị đè nén không thể hít thở được khiến mặt hắn đỏ bừng, hai mắt trợn lên.

Nam Khôn nới lỏng chân, để cho hắn hít thở một hơi, sau đó dùng lực thật lớn giẫm lên một lần nữa: “Người đang ở đâu?”

10h 30 tối, màn trời phía dưới, mọi âm thanh đều yên tĩnh.

Triển Du vốn đang nằm co người bên cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần như đã nhận ra gì đó, đột nhiên lẳng lặng mở rộng tầm mắt, quay đầu lại nhìn chằm chằm ra cửa, đôi mắt đen láy không gợn sóng kia cất giấu một vẻ khẩn trương cùng hưng phấn.

Một giây sau, cửa phòng đóng chặt đột nhiên mở ra, một người cao lớn mạnh mẽ kiên cường xuất hiện ở cửa ra vào.

Trong mắt Triển Du hiện lên vẻ kinh ngạc, tự mình bước đến chỗ người đàn ông kia, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Nam Khôn…”

Mặc dù nét mặt cô tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng mà hơi giọng nói run rẩy lại tiết lộ trong lòng cô có điều lo lắng.

Người đến không phải là người cô dự tính, nhưng lại là người cô muốn gặp nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận