Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trở lại khách sạn, hầu như cả ngày chưa cơm nước gì nên hắn ăn một bữa no nê.

Triển Du ở bên cạnh nhìn, trong lòng cảm khái vô hạn, hỏi: “Có phải anh dùng hành tung của Aki và Thanh Mộc làm giao dịch không?”

Ngày đó nghe Gary nói Nam Khôn chết, sâu trong đáy lòng cô sở dĩ không tin là vì cảm thấy Nam Khôn có thể tìm được một bước đột phá từ Thanh Mộc , bởi vì nhược điểm của Thanh Mộc quá rõ ràng, Aki tử huyệt của cô ta, Nam Khôn thông minh như vậy không thể nào không biết được điều này.

Nam Khôn nhẹ gật đầu, nói: “Vốn đã định cho người náo bình an cho em.”

Nhưng tên Jason kia quá đa nghi, sau khi trở về sẽ lôi Thanh Mộc ra hỏi, Nam Khôn đợi cả đêm cũng không đợi được tin tức của Triển Du, hắn tức giận cực kì, ngày hôm sau cho nổ cả kho hàng của gia tộc Kono.

Triển Du chua xót trong lòng, vuốt ve khuôn mặt Nam Khôn trêu ghẹo: “Em biết Tứ gia anh không phải hạng tầm thường mà.”

Khóe môi Nam Khôn nhếch lên, bắt lấy tay của cô đưa đến miệng khẽ cắn một cái, mặt không đổi sắc lưu manh đùa giỡn: “Nhưng mà gần đây vì tìm em, anh đã làm tất cả mọi việc có thể, cho nên đồng chí Triển Du, đêm nay có phải em cũng nên ‘Lấy thân báo đáp’ để khen thưởng anh một chút không?”

Đầu Triển Du đầy hắc tuyến, mỉa mai: “Tứ gia, căn bệnh chưa thỏa mãn dục vọng, phải chữa nha!”

Nam Khôn đi qua dùng một tay bế cô lên, gian xảo nói: “Vậy bây giờ em đến chữa bệnh cho anh đi”

Triển Du: Mẹ kiếp!

Bóng đêm xinh đẹp, yên tĩnh như nước.

Triển Du mặt đỏ tai hồng ngồi trong bồn tắm lớn trong phòng tắm của khách sạn, giống như đang ngồi thiền.

Nam Khôn cầm khăn tay đang vô cùng chăm chú kỳ lưng cho cô, hơn nữa còn cẩn thận làm người khác căm phẫn.

“Em yêu, xoay qua chỗ khác.”

Mặc dù hai lần trước xong việc cũng là Nam Khôn giúp cô rửa tắm, nhưng khi đó Nam Khôn thật sự chỉ đang tắm.

Đêm nay người nào đó lại hoàn toàn là mượn cớ tắm rửa để sàm sỡ, hắn sỗ sàng còn chưa tính, hơn nữa lại còn vừa ăn vừa đánh giá.

Vết thương trên chân Triển Du chưa khỏi hắn nên không chống lại hắn, ngồi một chỗ loay hoay một hồi, bị hắn trêu chọc khiến hai gò má ửng hồng, giận dữ nói: “Còn lại để tự em làm.”

“Em yêu, toàn thân cao thấp của em có chỗ nào anh chưa từng sờ nào?”

Đang nói chuyện, Nam Khôn vứt khăn tay qua một bên, bàn tay nóng hổi nhẹ nhàng chạm qua hai điểm trước ngực Triển Du, thẳng một đường vuốt ve xuống giữa hai chân Triển Du, trêu ghẹo khiến trong nháy mắt thân thể Triển Du căng thẳng, bối rối kẹp hai chân lại: “Lưu manh!”

Tay Nam Khôn vẫn cố chấp chui vào chỗ sâu hơn, lòng bàn tay dày rộng khẽ chà xát nơi mềm mại kia.

Quả thật Triển Du không thể nhịn được nữa, bắt lấy móng vuốt tà ác kia, xấu hổ giận dữ nói: “Đừng làm nữa!”

Nam Khôn sáp tới há miệng ngậm ngón tay cô, cười xấu xa nói: “Muốn không?”

Toàn thân Triển Du đều run rẩy, cắn răng mắng một câu rồi lại hoàn toàn thỏa hiệp.

Năm phút sau, trong phòng ngủ rộng lớn, ngọn đèn mập mờ, màn cửa sổ buông xuống, người nào đó rốt cuộc cũng thực hiện được gian kế đè Triển Du dưới thân, ngậm hai nụ hoa trước ngực cô, vươn đầu lưỡi ra không nặng không nhẹ trêu đùa, tay kia dùng lực vừa phải xoa nắn.

Hàng mi cong của Triển Du cụp xuống, mặt đỏ đến sắp nhỏ máu.

Thân thể tuôn ra một khoái cảm quen thuộc, cô khó khăn vặn vẹo thân thể, muốn dùng gì đó che giấu sự căng thẳng cùng ngượng ngùng trong lòng.

Nam Khôn lại dùng một tay đè cô lại, sau đó yêu thương hôn một đường thẳng đến rốn, sau khi dừng lại một chút lại dần dần mò xuống.

Triển Du đoán được ý đồ của hắn, mạnh mẽ hít một hơi, dùng tay nắm lấy mái tóc ngắn mềm mại của hắn, muốn ngăn lại.

Nam Khôn hôn lên vùng bụng bằng phẳng cùng căng cứng của cô, giọng khàn khàn: “Em yêu, đừng kháng cự anh.”

Giọng nói trầm thấp nghẹn ngào của hắn chứa đựng một sự sủng nịnh cùng thâm tình nồng đậm, tản ra một ma lực mê hoặc lòng người.

Triển Du bị hắn mê hoặc, rốt cuộc chậm rãi buông lỏng tay ra.

Nam Khôn cười cười, chui đầu vào giữa hai chân cô, dùng sự kiên nhẫn cùng nhiệt tình lớn nhất của hắn lấy lòng cô.

Xúc cảm nóng ướt mang theo sự ma xát biến hợp chất đơn giản trở nên phức tạp kích thích mọi cảm quan như đang dấy lên một ngọn thủy triều, Triển Du nhếch môi, ngực phập phồng kịch liệt, khoái cảm mãnh liệt đánh sâu vào lí trí của cô, ý đồ muốn hút cô vào, làm cho trong nháy mắt tim cô đập rộn ràng, như muốn chết đi.

Đầu lưỡi mềm mại của Nam Khôn không ngừng che chở cùng sủng nịnh hơn mật đạo chặt khít của Triển Du.

“Ưm….” Triển Du không kìm lòng được bật ra một tiếng ngâm khẽ, gương mặt ngập tràn xuân sắc.

Sau nửa ngày cảm giác được cơ thể Triển Du đã đạt đến cực hạn, Nam Khôn nặng nề chạm vào làm cho Triển Du không thể khống chế được khẽ gọi thành tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận