Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngược lại Hạ Quân không nghĩ anh lại sâu sắc như thế, nghe nói vậy thì khoa trương nói: “Wase, anh à em thấy đỉnh đầu anh đang tỏa ánh hòa quang rồi kia, kiếp trước nhất định anh là thiên sứ có cánh nha?”

Mục Hàn phun trà trong miệng ra, mắng: “Cút đi, đại gia nhà cậu miệng đầy cứt!”

Triển Du đi đến chứng kiến Mục Hàn từ trước đến nay luôn ôn hòa đang nổi giận nói tục, ngạc nhiên hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì thế? Sao nào nhiệt thế.”

Hạ Quân trêu đùa: “Hai bọn anh đang nói chuyện khi nào thì được uống rượu mừng của em và Nam Khôn.”

Hàng lông mi của Triển Du giật mạnh, ra vẻ phiền muộn: “Đang chuẩn bị đi về “tự thú” với sư trưởng Triển đây.”

Mục Hàn ho một tiếng: “Muốn đi sao?”

Triển Du gật gật đầu: “Bọn em về trước báo cáo với ba đây, mọi người chơi tiếp đi, muộn một chút lại tới tìm mọi người.”

Mục Hàn nói: “Đêm nay mọi người cũng uống không ít rồi, cũng đã khá trễ, về ngủ một giấc đi, hôm khác lại tiếp tục.”

Hạ Quân tỏ vẻ tán thành: “Đúng đấy, rút lui thôi, anh cũng phải về nhà với bà Hạ đây.”

Vì vậy cuộc tụ hội chấm dứt, mọi người lái xe dẹp đường hồi phủ.

11h tối, Triển Du về đến nhà, đèn trong phòng khách vẫn sáng rỡ nhưng không thấy Triển Quốc Phong đâu.

Triển Du dắt Nam Khôn ngồi xuống ghế sofa rồi cao giọng gọi: “Sư trưởng Triển ơi, ba đang trốn ở đâu thế, con gái của ba dẫn theo con rể cao to đẹp trai giàu có về đây, mau ra đây kiểm nghiệm đi, xem có vừa mắt không.”

“Du nhi về rồi à, con nói gì thế? Cái gì mà món ốc luộc? Ba chưa ra ngoài được, con cứ để ở đó đi.”

Phòng tắm truyền đến tiếng nước ào ào, ba Triển không nghe rõ, còn tưởng con gái mang món ngon về nhà, cao giọng nói, “Ba đang tắm cho Cầu Cầu, hôm nay nó rơi xuống cống, mới tìm về được, con mau vào giúp ba giữ nó lại, ôi, eo của ông già ba đây sắp ngồi không vững rồi.”

Triển Du bị ông chọc cười ha ha, nói với Nam Khôn: “Tứ gia, ba của em đang tính sẽ ra ngoài ăn thịt anh, anh có muốn trốn không?”

Nam Khôn: “…”

Triển Du cười hì hì xoay người đi vào phòng tắm, bố già đang ở trong đó tắm cho con chó, nhóc con kia thấy Triển Du vào thì hai mắt sáng ngời, đứng vụt dậy văng hết nước lên mặt bố già, còn định nhảy ra.

Sư trưởng Triển cũng hết chỗ nói: “Haizz! Cái đồ thối tha nhà ngươi vẩy hết nước lên người ta rồi!” Bình thường mấy chuyện vặt này đều do người giúp việc của bọn họ làm, hôm nay vú Ngô lại xin nghỉ về nhà, sư trưởng Triển không có kinh nghiệm, bị con chó dày dò đến mức sắp thở không ra hơi, thật là chật vật.

“Ngài đừng làm nữa, để con.”

Triển Du vội vàng đổi chỗ cho ông, cười híp mắt nói: “Mau tháo tạp dề ra, vào phòng khách ngó xem, có bất ngờ đó.”

Sư trưởng Triển tin là thật, mặt không khỏi vui vẻ: “Quá ngon.”

Kết quả khi ông rạo rực chạy vào xem, cái gì mà “ốc buộc” chứ, ngược lại là một bức tượng điêu khắc thì có.

“Bác trai”

Mặc dù trước khi đến Nam Khôn đã học hỏi rất nhiều, nhưng khi tận mắt nhìn thấy người thì hắn vẫn có chút bất ngờ, hắn cho rằng Triển Quốc Phong sẽ có tình tình cẩn thận tỉ mỉ của một ông già, nhưng vừa nãy khi nghe giọng điệu Triển Du nói chuyện với ông thì hình như không phải như hắn đã nghĩ.

“Cậu là?” Hỏi vậy thôi chứ thật ra trong lòng sư trưởng Triển đã đoán ra thân phận của người đàn ông này.

Lần này Triển Du trở về ông cảm thấy không giống với những lần công tác về trước đó, còn vô ý hoặc cố tình thử ông nhiều lần, là một người cha nhớ rõ từng thói quen nhỏ của con gái, làm sao ông không phát giác ra con gái của ông đã có người mình thương yêu. Ông cũng biết người kia không phải Mục Hàn, cho nên vẫn đợi Triển Du ngả bài với ông, không ngờ con nhóc kia lại dẫn thẳng người về nhà, xem ra cô không phải người này thì không được rồi.

Nam Khôn nho nhã lễ độ báo cáo tên của mình, vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên.

Sư trưởng Triển nở một nụ cười gần gũi: “A Khôn, làm sao mà cháu với Triển Du quen nhau?”

Về hưu nhiều năm, đối với Nam Khôn ông cũng không quen thuộc như bọn Hạ Quân, chỉ thấy khí chất phi phàm của Nam Khôn, nghĩ chắc cũng không phải dân đầu đường xó chợ. Bình thường căn bản Du nhi không có thời gian làm quen với bạn mới, hôm nay lại dẫn thẳng bạn trai về, chẳng lẽ lại quen nhau lúc làm nhiệm vụ?

Nam Khôn ngập ngừng chốc lát rồi thong dong nói: “Theo dõi phần tử khủng bố là nhiệm vụ trước của cô ấy, cháu có may mắn được trợ giúp đôi chút.”

Quả nhiên, người này biết rõ thân phận thật của khuê nữ nhà ông.

Ông vốn hy vọng Triển Du sẽ ở bên cạnh Mục Hàn, cũng là bởi vì công việc của bọn họ quá đặc biệt, nhất là Triển Du lại là một cô gái lúc nào cũng có thể bỏ mạng vì công việc, có mấy người đàn ông có thể hiểu cũng như ủng hộ vô điều kiện chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận