Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong ánh sáng nhàn nhạt, Triển Du lách người đi rất nhanh, chưa đầy năm phút đã đến nơi.

Vệ sĩ thấy người tới là cô nên khẽ gật đầu với cô, hoàn toàn không có ý ngăn lại.

Triển Du ở bên ngoài cửa phòng ngủ của Nam Khôn gặp A Đông vừa đi ra, trong lòng kinh hãi, hỏi: “Nam Khôn bị sao thế?”

Vẻ mặt A Đông hơi khó hiểu: “Không sao cả mà.”

Hàng chân mày Triển Du nhíu chặt lại, chẳng muốn hỏi nhiều, đi qua anh ta mở cửa đi thẳng vào.

Nam Khôn vừa tắm xong bước ra, tóc vẫn còn nước, từng giọt nước trong suốt chảy xuống, trượt xuống cổ chảy dài uốn lượn trước khuôn ngực cường tráng, cuối cùng biến mất trong lớp khăn tắm dưới hông hắn, vô cùng gợi cảm, khiến cho người ta mơ màng vô hạn.

Triển Du định thần lại, ngước mắt lên nhìn hắn, chỉ thấy hắn tỏa sáng, không hề có vẻ gì là không thoải mái.

“Mẹ kiếp! Lão đại chết tiệt, dám gạt em!” Triển Du mắng một tiếng, xoay người bỏ đi.

Nam Khôn vội vàng bước tới ôm lấy chặn ngang cô lại, cười nhẹ nói: “Em yêu, đến cũng đã đến rồi, sao phải vội vã thế.”

Tay Triển Du cầm nắm cửa nhưng lại không vặn được! Cô xoay người lại thật mạnh, hung dữ trừng mắt nhìn Nam Khôn, chế nhạo: “Không phải anh thấy không thoải mái sao?! Không thoải mái chỗ nào hửm? Em thấy anh ngứa da mất rồi, hay là em gãi cho anh nhỉ?!”

Nam Khôn cười ha ha, ôm cô vào trong lòng, hài hước nói: “Anh đúng là không thoải mái mà, lòng anh ngứa ngáy nửa tháng nay rồi.”

Triển Du liếc hắn, mỉa mai: “Tim anh toàn một ổ trùng, mau đi lấy thuốc trừ sâu mà diệt đi, nếu thuốc hiệu quả thì bao anh tiền thuốc luôn.”

Nam Khôn bật cười: “Từ 800 năm trước anh đã luyện một bộ bách độc bất xâm rồi, đừng nói là diệt trùng, thuốc trừ sâu DDVD cũng không dùng được, phương thuốc duy nhất có tác dụng chỉ có em thôi, thế nào? Ha ha.”

“Diệt cái đầu anh…ưm!”

Nụ hôn nặng nề rơi trên môi Triển Du, đầu lưỡi linh hoạt của Nam Khôn không cho cô thời gian chống trả, bỗng nhiên cạy mở môi cô ra, đuổi theo đầu lưỡi của cô, trằn trọc triền miên, dần dần không còn kiêng nể gì cả.

Triển Du trừng mắt liếc hắn, hơi tránh né hắn, còn chưa kịp nói gì thì đôi môi đã bị hắn chiếm mất.

Không thể kháng cự nụ hôn phách đạo mang theo vẻ dịu dàng cùng sủng ái, trằn trọc xâm nhập, một cảm giác choáng váng xuất hiện trong đầu, thân thể Triển Du run rẩy, tất cả kháng cự đều bị sự trêu đùa tuyệt hảo của người đàn ông này dần dần hóa thành tiếng thở dốc.

Đến khi Nam Khôn chịu buông cô ra, Triển Du chỉ cảm thấy mình đang lên cơn sốt, thiêu cháy khiến toàn thân cô khô nóng.

Cô hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói: “Được rồi, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, anh đã không còn việc gì nữa, em phải về đây.”

Đêm nay nếu thật sự ở lại đây, ngày mai nhất định sẽ bị cái miệng rộng của Hình Thiên rủa cho chết.

Nam Khôn cũng không nghĩ nhiều như vậy, mạnh mẽ ôm lấy cô, khẽ cười nói: “Em yêu, vẫn chưa đến hừng đông mà.” Đừng có mà mơ mộng hão huyền.

Nhanh như hổ đói vồ mồi

Triển Du bị Nam Khôn ném lên giường, mới ngóc dậy được một chút đã bị hắn ép trở lại nhanh như hổ vồ mồi, không khỏi tức giận: “Mẹ kiếp! Họ Nam kia, muốn đánh nhau phải không?!”

Nam Khôn cũng không thèm chấp, hai tay vẫn ghìm cổ tay cô lại đè xuống gối, trêu chọc: “Cơn tức lớn như vậy, không phải là cũng bị nghẹn chứ hả? Ngoan nào, để vi phu dập cho, lửa giận của em có thế nào cũng sẽ biến mất.”

“A em nhổ vào! Anh càng ngày càng không biết xấu hổ. Tránh ra, em thật sự phải về!”

Chuyện phong ba của tên Bernd nhỏ kia đến nay vẫn chưa dẹp xong, cô không muốn lại xuất hiện thêm ngã rẽ nào nữa.

Nhưng trước giờ Nam Khôn lại không biết chữ “sợ” viết thế nào, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm, chua chát nói: “Mục Hàn nói với anh đêm nay bọn em không có việc gì xử lý, em về gấp vậy là sợ một mình anh ta ngủ sẽ cô đơn à?”

Triển Du không nói gì liếc hắn: “Đồng chí Nam Khôn, đêm nay anh theo chân bọn họ ra ngoài không phải là để uống rượu mà là uống dấm chua sao?”

Nam Khôn không để ý tới lời châm chọc của cô, hôn lên mặt cô một cái, dịu dàng an ủi: “Bên này sẽ không có ai tới đâu.”

Triển Du là người thích mềm không thích cứng, giọng nói của Nam Khôn mềm nhũn, lại còn dùng cặp mắt đen sâu thẳm kia phóng điện với cô nên lòng của cô cũng mềm nhũn theo, trầm ngâm một lát rồi kiếm cớ nói: “Mấy ngày nay em đang trong thời kì nguy hiểm.”

“Vừa đúng lúc, tối hôm qua Hình Thiên đưa cho anh một hộp mũ, vẫn còn nguyên chưa mở ra, em thích loại vân tay hay là viên bi?”

Nụ hôn của hắn lên tai Triển Du trằn trọc như kiến bò, giọng nói khàn khàn hàa với hơi nóng chui vào trong tai Triển Du, khuôn mặt Triển Du đỏ bừng: “Buồn nôn, tên lưu manh nào cũng có khả năng chẳng biết xấu hổ trời phú, đồng chí Nam Khôn, chúc mừng anh cuối cùng cũng trở thành một tên lưu manh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận