Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Khôn yêu thương vuốt tóc cô, giọng nói nhu hòa sắp chảy nước. Đáy lòng kêu gào muốn càng nhiều nụ hôn cùng sự đụng chạm của Triển Du hơn.

Triển Du có thể cảm nhận được thân thể cường tráng dẻo dai của hắn đang dần dần căng cứng như đá dưới sự vuốt ve của cô, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác thành tự khó nói rõ, cô cười cười, nụ hôn ẩm ướt rơi dọc xuống, cuối cùng dùng miệng ngậm lấy cậu em nhỏ đang sôi sục ý chí chiến đầu giữa hai chân Nam Khôn.

Trái tim đang đập của trống như Nam Khôn bỗng ngừng lại.

Sau nửa ngày, chỉ nghe thấy hắn khẽ hô một tiếng, nhấc Triển Du lên trên, xoay người mạnh mẽ áp Triển Du dưới thân, giống như một con mãnh thú đói khát mà hôn lên, mang theo tất cả sự hung ác cùng cuồng dã.

Những người phụ nữ khác hắn không rõ lắm, nhưng hắn biết Triển Du luôn khuôn phép kiêu ngạo giờ đây có thể đi đến bước này thì tất nhiên trong lòng phải yêu thích đến cực hạn mới có thể làm vậy vì hắn, nhưng mà hắn vẫn không nỡ.

Trái tim ngập đầy yêu thương, hắn lại khó có thể khắc chế, cũng quên mất không còn một mảnh chuyện phải mang áo mưa, nhanh chóng kéo một chân Triển Du vắt qua lưng mình, tìm đúng vị trí tiến vào thật mạnh.

“Ôi…” Trong khi Triển Du trời đất quay cuồng thì đã bị vật cứng rắn như sắt của Nam Khôn đâm vào, một cơn đau bén nhọn dâng lên, thân thể cô căng lên trong vô ý thức, khó chịu vỗ vỗ lưng Nam Khôn.

Dm mà! Người này đúng là cầm thú, quá dã man.

Nam Khôn buông môi cô ra, sủng ái vuốt lên tóc cô, giọng nói mang theo dục vọng nồng đậm bị hóa giải bởi vẻ dịu dàng: “Em yêu, thật là có lỗi, vừa rồi thật sự quá kích động…á, đừng kẹp chặt quá, kẹp chặt nữa sẽ bắn mất. Đã nói em đừng trêu chọc anh, vậy mà em còn chọn nơi mẫn cảm nhất là xuống miệng.”

“Anh là cài đồ cầm thú!” Triển Du oán hận cắn lên vai hắn một cái, thân thể hơi run rẩy, không biết là vì đau hay là vì không chịu được cảm giác bụng căng trướng lên quá mức rõ ràng.

Nam Khôn mỗi một lần lâu không làm, khi được bù đắp lại đặc biệt hung ác, đêm nay hắn lại uống rượu, Triển Du thật sự hơi sợ hắn nên mới dùng miệng để cho hắn giải tỏa một lần trước, không ngờ lại kích thích đến cơn điên của người nào đó, con bà nó, quá thua lỗ!

“Bảo bối thật sự xin lỗi, ngoan nào, thả lỏng một chút, anh không cử động nữa, cứ để vậy là được rồi.” Nam Khôn vươn tay lau đi mồ hôi lạnh trên thái dương cho cô, nhìn đôi mắt ướt sũng long lanh như thủy tinh đen của cô, trong lòng lại càng thêm xót xa, vội vàng nhiều lần hôn lên môi cô.

Nụ hôn dài lâu mà tình tứ, mềm mại ấm áp như lông vũ, hơi ấm từ bàn tay truyền đến một sức mạnh làm người ta an tâm.

Thời gian quá lâu dường như đang làm cho người ta thấy buồn ngủ.

Triển Du từ từ buông lỏng thân thể trong nụ hôn dịu dàng mà ngọt ngào của hắn, hai người trần trường dán chặt lấy nhau, nhiệt độ nóng rực trên người Nam Khôn cũng dần dần truyền tới từng mạch máu của cô, làm cho cô khô nóng không chịu nổi. Trong thoáng chốc, cơn đau đớn lặng lẽ trôi đi, chỉ còn lại cảm giác phong phú khó tả trêu đùa mọi cảm quan của cô, cô vặn vẹo thân thể, không tiếng động phát ra cho Nam Khôn một tin tức khiến cho người ta ngạc nhiên vui mừng.

Hàng lông mi Nam Khôn giật giật, đôi mắt đen và sâu như biển chứa đựng niềm vui sáng chói, hắn càng hôn cô thêm chuyên chú, vật phía dưới bắt đầu rục rịch, từng bước một dẫn dắt Triển Du cảm thụ niềm vui sướng cực độ.

Bị sự dịu dàng quấn lấy, Triển Du ôm lấy cổ Nam Khôn, đáy lòng dâng lên niềm vui sướng cùng khát khao khó tả.

Cô chậm rãi nhấc chân quấn lấy vòng eo tinh tráng của Nam Khôn, đung đưa theo tần suất của hắn.

Nam Khôn hiểu ý, trong lòng rung động không thôi, bỗng nhiên đẩy nhanh tiết tấu.

“Ưm…”

Kịch liệt quấn lấy nhau, Triển Du cảm thấy khoái cảm như nước lan tràn trong cơ thể cô, không thoát ra cũng không vào được khiến cho người ta sợ hãi, cô chôn mặt trước cổ Nam Khôn, đôi mắt ngập nước, bối rối mà hạnh phúc thở hổn hển, say mê nhận lấy sự điên cuồng từ Nam Khôn.

Khi dục vọng lên đến đỉnh, Triển Du cảm thấy hồn như bị Nam Khôn hút mất, cả người lâng lâng.

Dục tiên dục tử phỏng chừng cũng không hơn cái này.

Nam Khôn trong dư âm vừa qua khẽ cắn mút vành tai Triển Du, ý nghĩ yêu thương ngập tràn không hề tan đi theo dục vọng, ngược lại càng thêm nồng đậm, hắn ôm chặt lấy Triển Du, yên lặng một lúc lâu mới khẽ nói bên tai cô: “Bảo bối, chờ nhiệm vụ lần này của em xong rồi chúng ta hãy đến cục dân chính lấy hai tờ giấy đỏ về làm kỉ niệm được không?”

Triển Du vốn đã sắp ngủ, nghe thấy lời hắn nói thì bất thình lình mở mắt, thoáng cái trong lòng đã dậy sóng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận