Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Khôn bị tiếng gọi không phòng bị của cô kích thích cảm thấy vô cùng thành tựu, sau khi tìm đúng vị trí, hắn thay đổi góc độ tấn công.

Triển Du cảm thấy mình sắp phát điên, khoái cảm ngập đầu đang dời non lấp biển kéo tới dưới sự điên cuồng của Nam Khôn, như một ngọn sóng hung mãnh, cuốn cô lên tận mây xanh. Nhất là vái chục cái cuối cùng của Nam Khôn, linh hồn cô đều sắp bị hắn hút sạch.

Cảm giác thỏa mãn cực đại khiến cho Nam Khôn cảm thấy từng lỗ chân lông đều vui sướng, vẫn chôn trong cơ thể Triển Du nửa ngày, không muốn rời khỏi.

Rốt cuộc, mưa tạnh trời quang.

Nam Khôn cảm thấy mỹ mãn ôm cô vào phòng tắm bắt đầu tắm uyên ương, sau khi đi ra lại dây dưa một lát mới gọi điện thoại cho Mục Hàn.

Khi Mục Hàn đi tới , Nam Khôn cũng vừa ăn xong bữa sáng, Triển Du còn đang phấn đầu.

Nhìn thấy Triển Du mặc quần áo nam trên người thì anh biết mình mang quần áo tới là đúng rồi, vừa muốn lên tiếng trêu chọc người nào đó vài câu thì chột nghe giọng nói lạnh lùng âm u của Nam Khôn truyền đến từ bên kia ghế sofa: “Hôm nay sao đội trưởng Mục lại không đeo mắt kính tới thế?”

Nụ cười của Mục Hàn cứng đờ, không nói nữa.

“Đồng chí Nam Khôn anh là tổ trưởng dân phồ a?” Quản người ta rộng quá đấy.

Triển Du ăn sáng xong, nhận lấy túi đồ trong tay Mục Hàn, cười tủm tỉm nói: “Cảm ơn lão đại.”

Mục Hàn mừng ra mặt: “Vẫn là em gái nuôi tốt nhất, ngoan quá.”

Triển Du mỉm cười với anh, chuẩn bị đi thay quần áo thì lại nghe người nào đó không vui không giận ném ra một câu: “Vậy là tôi đây không cần phải lo đội trưởng Mục nhận lầm người rồi.” Tối hôm qua đeo mắt kính đã nhận lầm người, không đeo mắt kính không biết sẽ làm sao nữa.

“Tôi đây chửi con mẹ nó chứ!” Mục Hàn từ trước đến nay vẫn ung dung bình tĩnh kích động, cảnh cáo, “Anh đó đừng cho là tôi không dám đánh anh.”

Nam Khôn nhếch khóe miệng cười như không cười tà nghễ liếc anh, vươn tay kéo Triển Du vào trong lòng, lưu manh nói: “Chỉ cần anh ra tay được.”

“Mẹ kiếp, thật là hèn hạ, còn dám lấy em làm tấm chắn!” Triển Du đánh hắn một cái, tầm mắt tràn ngập hoài nghi quay trở về phía Mục Hàn, hiếu kỷ nói: “Nhưng mà…Đến tột cùng là hai người đang nói cái gì thế? Lão đại, tối hôm qua anh bị anh ấy phát hiện ra bí mật gì sao? Mau nói ra.”

Mục Hàn không được tự nhiên nói: “Làm gì có, người nào đó tối qua uống nhiều rượu nên giờ vẫn còn nói mớ.”

Nam Khôn nở nụ cười: “Đúng vậy đấy, tối hôm qua anh uống rượu, thiếu chút nữa đã lăn lên giường với người khác, cuối cùng còn kém phần chơi 4P với người ta.”

Mục Hàn bùng nổ: “Họ Nam kia, anh đúng là không có đạo nghĩa, dám qua sông đoạn cầu.” Ông đây đã giúp anh lừa gạt Du nhi rồi mà!

Nam Khôn cực kì không biết xấu hổ nói: “Tôi đang nói tôi mà, anh tức giận cái gì?”

Mục Hàn: “Trời ạ chết mất!”

Vẻ mặt Triển Du kinh hoàng nhìn Mục Hàn: “Lão đại, khẩu vị của anh trở nên nặng như thế từ bao giờ thế?!”

Mục Hàn triệt để bùng nổ: “Đó là cái thằng từ xứ Wales ném cho anh mà!” Miyamoto và Wales đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, ngay cả ham mê đặc thù cũng giống nhau, tối hôm qua còn kêu một đống **, muốn chơi cái gì mà “star war”, bây giờ anh là Miyamoto, làm sao mà từ chối được?!

Vừa nghĩ đến việc tối qua bị mấy tên quái thai kia đùa giỡn từ đầu đến chân Mục Hàn đã cảm thấy…mẹ nó, quá táo bạo!

“Lão đại, anh…ha ha ha.” Triển Du thật sự không nhịn được nữa, cười run rẩy cả người trong ngực Nam Khôn.

Trên đời này chuyện có thể làm cho Mục Hàn kinh sợ không nhiều lắm, hôm nay cuối cùng cũng đụng phải, thật hiếm thấy.

Mục Hàn đầu đầy hắc tuyến, nghĩ thầm: Nhục! Anh không nên tới đây.

Mãnh hổ rời núi

Cuối cùng Triển Du cười đến đau sốc hông, khi dừng lại còn không nhịn được trêu chọc Mục Hàn: “Lão đại à đến tột cùng là tên yêu quái kia đã dùng những chiêu nào, anh nói cho em nghe một chút đi, em rất hiếu kỳ hắn ở trên hay ở dưới để đùa giỡn anh nhỉ!”

“Chưa từng nghe nói lòng hiếu kì hại chết một con mèo sao? Đồng chí Triển Du!” Mục Hàn sắp bị cô làm cho phát điên, trừng mắt liếc cô, tức giận nói, “Không phải ai đó có chuyện muốn gặp tôi sao? Không có việc gì thì tôi đi đây, hai người cứ từ từ mà chơi đi.”

Triển Du vẫn còn dưới trướng anh nên cũng không dám đuổi theo không tha cho anh.

Nghe Mục Hàn nói vậy cô cũng từ từ thay đổi sắc mặt, hỏi Nam Khôn: “Đúng rồi, có chuyện gì thế?”

Ba ngón tay đang đặt trên vai cô của Nam Khôn thu lại, hờ hững gọi một tiếng: “A Đông”

A Đông cũng vừa cầm theo một túi tài liệu cùng phần cứng đi từ trong thư phòng ra.

Nghe vậy thì đi đến trước mặt Mục Hàn, đưa thứ đó cho anh.

Mục Hàn mở tài liệu ra, không khỏi sửng sốt la lên: “Chết tiệt! Anh lấy thứ đồ chơi này ở đâu thế.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận