Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thế võ kia của Nam Khôn là cái quái gì thế?!

Từ nhỏ luyện đến lớn, luyện suốt mười lăm năm, Mục Hàn ở trước mặt hắn cũng chỉ có nước bị đánh, một cú đá vừa rồi vừa vặn đá vào huyệt ngọc chẩm trí mạng, Jason cũng không chết ngay lập tức là vì hắn đã cố ý giảm bớt lực, muốn cho gã phải nếm thử mùi vị khổ sở, bằng không đã sớm chết rồi.

Cuộc chiến lại một lần nữa có sự chuyển biến.

Tai mắt mũi miệng của Jason đều chảy máu, tất cả linh kiện trên đầu như sắp rớt xuống, vừa cử động đã kêu lên “ôi ôi”.

Gã như con tôm trong chảo dầu co rúc trên khoang thuyền lăn vài vòng, sau đó vẫn không ngừng run rẩy, thật sự là sống không bằng chết.

Trước khi nhóm người của Nam Khôn chạy đến thì Sơn Lang đã lén đến trước lặn xuống phía dưới du thuyền, trước đó Nam Khôn giả vờ là để chờ họ!

Hiện giờ du thuyền đã chìm được một nửa, Nam Khôn cũng không tiếp tục tra tấn Jason nữa, nắm áo của gã ném gã lên bến tàu.

Sau đó cúi người ôm lấy Triển Du đã ngất rời khỏi du thuyền.

Trong mơ mơ màng màng, Triển Du cảm thấy lỗ chân lông toàn thân như kiến cắn, đau đớn không chịu nổi, yết hầu nghẹn lại khó chịu.

Rốt cuộc ý thức bị cơn đau thức tỉnh, cô từ từ mở rộng hai vành mắt ra, nghênh đón ánh mắt tràn ngập ân cần của Nam Khôn.

Triển Du không nói gì, chỉ cười cười với Nam Khôn, kết quả không đợi Nam Khôn lên tiếng hỏi thăm cô có muốn uống nước hay vào toilet hay không thì nụ cười của cô bỗng cứng đờ, vội đưa tay sờ lên bụng của mình, khẩn trương nhìn Nam Khôn, giọng khàn khàn nói: “Con…”

“Đừng khẩn trương, vẫn còn.” Nam Khôn hiểu rõ tâm từ của cô, thấy hàng chân mày của cô sau khi buông lỏng rồi chau lại, vội vàng dịu dàng trấn an, “Đổng Kiêu cũng đã vượt qua thời kì nguy hiểm, đừng lo lắng, anh ta không sao đâu.”

Lúc này Triển Du mới như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra, đưa tay lên sờ sờ gương mặt có vẻ tiều tụy của Nam Khôn, ánh mắt tràn đầy xót xa.

Nam Khôn bắt lấy tay cô đặt lên môi hôn, đám râu thưa thớt cưng cứng đâm vào lòng bàn tay Triển Du ngưa ngứa, cô hơi cụp mắt xuống, sắc mặt tái nhợt lúc này đã có thêm chút sinh khí, trầm ngâm một lát, cô hỏi: “Jason?” Có bắt được gã không?

Lúc ấy con thuyền lắc lư kịch liệt làm đầu cô đập vào lan can ngất đi, cho nên không nhớ gì về chuyện xảy ra sau đó.

Nam Khôn vừa nghe đến cái tên kia đã nhíu mày, giọng điệu ngắn ngọn mà âm trầm: “Chết rồi.”

Hắn vốn muốn giúp đội của Mục Hàn hoàn thành nhiệm vụ nên giữ lại mạng cho Jason, đến khi Liệp Ưng bàn giao nhiệm vụ hắn sẽ tìm cơ hội giết gã, kết quả về sau lau người cho Triển Du thấy dấu răng trên đùi cô, nhất là chỗ bị rách da ở bắp đùi, hắn cảm thấy bao nhiêu nhẫn nại mình đã tu luyện bao nhiêu năm qua đều biến mất không còn chút nào vào thời khắc ấy, không giết tên khốn kia thì thật là có lỗi với viên đạn lúc trước gã đã chuẩn bị cho cô!

“Chết?!” Triển Du cảm thấy kinh ngạc: “Anh giết?!”

Nam Khôn không nói gì, trong đầu hiện lên hình ảnh Jason máu me đầm đìa, hắn nhíu nhíu mày, dùng sự trầm mặc tỏ vẻ thừa nhận. Lúc ấy hắn tức điên, toàn thân Triển Du đều là những vết bầm tím và dấu răng, những vết sẹo đỏ sậm hai bên đùi cùng vết bẩn trên áo sơ mi trắng quá chướng mắt. Biết rõ Triển Du có mang còn đối xử với cô như vậy, nếu Triển Du không mang thai thì sao?! Phỏng chừng tên cầm thú kia đã ép chết cô cũng nên.

Vừa nghĩ tới gã nào đó từng vũ nhục Triển Du như vậy thì hắn đã cảm thấy dù có giết gã mười lần cũng không đủ làm hắn hả giận!

Triển Du thấy gương mặt đầy hung ác của Nam Khôn, nhớ tới không ít vết thương trên người mình cũng đã đoán được phần nào, cô nắm chặt tay Nam Khôn, cổ họng nghèn nghẹn an ủi: “Đừng tức giận, em không sao, cứ coi như không cẩn thận bị chó cắn đi, thứ kia thật sự không có so sánh với người, chẳng lẽ bị cắn còn có thể cắn lại sao? Dù sao hắn cũng đã chết, từ nay về sau không còn ai làm hại chúng ta nữa, không đáng tức giận vì loại cặn bã này đâu.”

Nam Khôn không lên tiếng, nghĩ đến đứa con trong bụng Triển Du, không khỏi mừng rỡ, nhưng nghĩ đến đến vì vậy mà Triển Du bị vũ nhục thì trong lòng trong phổi đều tràn ngập tự trách, sau nửa ngày nhìn chằm chằm vào Triển Du mới nặng nề thở hắt ra, dịu dàng nói: “Có đói bụng không? Muốn ăn gì nào?”

Triển Du lắc đầu: “Còn mấy người bên lão đại thì sao?”

Nam Khôn nói: “Đội trưởng Mục đang làm thủ tục ở sở cảnh sát, những người khác chắc là lát nữa sẽ qua đây.”

Triển Du gật gật đầu, không nói lời nào nhìn hắn một lát.

Mười ngày không gặp, Nam Khôn có vẻ gầy đi, vẻ đẹp trai anh khí bừng bừng càng nổi bật trên gương mặt góc cạnh, lạnh lùng mà uy nghiêm, dưới hốc mắt có quầng thâm nhàn nhạt, trong mắt cũng đầy tơ máu, nhìn là biết mấy ngày nay nhất định là hắn không nghỉ ngơi tốt. Triển Du sờ sờ vào gò má lạnh buốt của hắn, đau lòng nói: “Mấy ngày nay anh ngủ không đủ phải không? Tinh thần kém như vậy mà, mau đi ngủ một lát đi, có gì em sẽ rung chuông gọi y tá, anh không cần phải trông em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận