Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau bàn giao việc chuyển đi nơi khác xong, Triển Du bị bộ trưởng Lưu gọi lên văn phòng ngồi nửa tiếng mà không hỏi ra không manh mối gì. Một tuần sau Mục Hàn lén nói cho cô biết trong cục đã quyết định để cho cô thế chỗ cho đội của Tiểu Vương, Triển Du vừa vui mừng lại vừa buồn, hỏi Mục Hàn ai sẽ thế chỗ cho cô.

Mục Hàn nói: “Vẫn chưa chính thức có thông báo, nhưng mà nghe bộ trưởng Lưu nói hình như là một người mới, cũng là nữ.”

Triển Du cười nói: “Vậy là bạn học Hình Thiên sẽ không cô đơn rồi nhỉ.” Người mới đùa giỡn là vui nhất.

Mục Hàn cười cười, nói: “Không phải hôm nay Nam Khôn tới thành phố B sao? Sao trễ vậy rồi còn chưa tới?”

Lần trước Nam Trân gây họa ở Mĩ, bị Nam Khôn nhốt vài ngày, không biết kẻ bất lương nào rắp tâm chạy tới báo với Nam Hạo, nói Nam Khôn đánh em gái của hắn ta, thiếu chút nữa đã xảy thai, người nào đó nghe xong tức giận, bay đến Mĩ tìm Nam Khôn tính sổ, kết quả không cẩn thận đắc tội với thái tử gia của tổ chức mafia lớn nhất nước Mĩ “Skull and Bones”, thiếu chút nữa đã khoét mất hai mắt của hắn ta.

Ngày hôm sau sau khi trở về từ Colombia, Nam Khôn nhận được điện thoại cầu cứu của Nam Trân.

Hắn vốn không muốn quan tâm nhưng lại không chịu nổi mấy vị nguyên lão tận tình khuyên bảo và sự cầu khẩn đau khổ của Nam Trân.

Vậy nên cũng vì những rắc rối lần lượt kéo đến mà đã một tuần Triển Du không thấy người đâu.

Bóng đêm như nước, mặt đất bị bao phủ bởi bóng đêm sâu thẳm tĩnh lặng.

Mục Hàn đã về nhà từ sớm, sư trưởng Triển cũng đang ngủ say.

Triển Du ngồi một mình trên ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, không biết qua bao lâu chợt nghe từ cửa truyền đến tiếng động, cô đột nhiên mở mắt ra, thân hình cao ngất uy nghiêm của Nam Khôn xâm nhập vào tầm mắt, trong ánh mắt cô tràn ngập nụ cười, trêu ghẹo: “Gia à, ta đã chờ chàng đến nỗi nụ hoa cũng biết nói cảm ơn rồi nha.”

Nam Khôn đi đến bắt lấy cằm của cô hôn thật mạnh một cái rồi ôm lấy ngồi xuống, cười nói: “Gia đến đây để tưới cho nàng đây.”

Người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn, người yêu nhau gặp lại nhau sau một thời gian xa cách thường sẽ có cảm giác vô cùng ngọt ngào.

Thực tế, hiện giờ Triển Du và Nam Khôn đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, đêm nay vừa thấy mặt thật đúng là củi khô gặp lửa, bén vào nhau.

Bình thường Nam Khôn khá kìm chế, chỉ sau khi hoàn toàn bộc phát, khi tình cảm trong lòng quá mức dâng trào hắn mới dùng miệng cắn, hận không thể cắn Triển Du vài ba ngụm rồi nuốt vào, Triển Du bị hắn mút cắn nửa ngày, trong lòng cũng như mèo khều nhưng nhớ tới mình đang mang thai, lại còn đang ở giai đoạn không ổn định nhất nên nhanh chóng đẩy vai Nam Khôn ra, chặn lại nói: “A Khôn…”

Nam Khôn ngừng động tác tay lại, chui đầu vào cổ cô cọ cọ, giọng buồn bực: “Có thể nhìn, có thể sờ mà không thể ăn, đúng là trêu ngươi.”

Triển Du phì cười, ghé vào lỗ tai hắn nói khẽ: “Em giúp anh.”

Nói xong cô liền dùng tay cầm lấy vật cứng nóng hổi đang đâm vào bắp đùi mình.

Nam Khôn khẽ hít một hơi, xoay người xuống từ trên người Triển Du, nằm xuống bên cạnh cô, vừa ôm vừa hôn.

Triển Du mặc cho hắn hôn, bàn tay linh hoạt kéo áo ngủ của hắn ra, cầm lấy quần lót của hắn nhẹ nhàng kéo xuống, cậu em trai hùng tráng uy vũ được tự do, hưng phấn ngẩng cao đầu, Triển Du thấy vẻ oai hùng của cậu cũng không do dự, cầm lấy nó.

Xúc cảm nhẵn nhụi hòa với nhiệt độ nóng hổi hóa thành ngọn lửa cao vút, trong nháy mắt làm cho dục vọng trong thân thể Nam Khôn nổ tung.

Cơ thể hắn siết chặt, trong tim dâng lên cảm giác run rẩy, nhị đương gia giữa hai chân nảy lên trong tay Triển Du, rồi lập tức căng trướng.

Triển Du cảm giác được thứ trong tay đang không ngừng to lớn, ý nghĩ đình trệ trong chốc lát, sau khi sững sờ thì mở to đôi mắt ném cho Nam Khôn một nụ cười hóm hỉnh, nụ cười kia như nham thạch chạy qua khe nước nhỏ, thanh thuần lại nóng bỏng, làm lòng người say mê, trêu chọc khiến cho sự tự chủ của Nam Khôn giảm xuống nhanh chóng, càng động tình khó nhịn, bá đạo hôn cô, hôn một lúc lâu mới lưu luyến lui ra.

Ánh mắt Triển Du chứa đụng nụ cười, thở hồng hộc nhìn hắn.

Hai người mặt đối mặt, nằm rất gần nhau, ngũ quan thâm thúy tuấn tú của Nam Khôn hiện lên rõ ràng trước mặt cô, nhìn thấy đôi mắt trong trẻo của Nam Khôn toát lên một ngọn lửa sạch sẽ, ấm áp mà thuần hậu.

Triển Du nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt tràn đầy mê luyến, chỉ cảm thấy khuôn mặt rạng rỡ của Nam Khôn giờ phút này quả thật đẹp trai đến nghẹt thở.

Nam Khôn bị cô nhìn một cách chan chứa tình cảm, trái tim rung động khó cưỡng, hắn nuốt một ngụm nước miệng, in lên một nụ hôn thật sâu.

Mới đầu Triển Du rất thích Nam Khôn như vậy, mỗi lần chứng kiến Nam Khôn bị một ánh mắt nụ cười của mình khiến cho kích động khó nhịn cô lại có cảm giác đặc biệt thành tựu, nhưng mà hơn nửa tiếng sau cô lại thấy dở khóc dở cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận