Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người cũng không sợ bị người khác nhìn thấy, ôm hôn nhau suốt quãng đường đi từ thư phòng vào phòng ngủ, hôn đến mức toàn thân Nam Khôn khô nóng khó chịu, đầu óc hỗn độn, hoàn toàn quên mất chuyện Triển Du đang mang thai, tháo thắt lưng của cô ra, ôm lấy người hôn cuồng loạn.

Nụ hoa non mềm nhanh chóng đứng thẳng lên dưới sự mút cắn của cái lưỡi nóng hổi, lí trí bị che lấp, vội vàng nâng mặt Nam Khôn lên, hôn lên trán hắn một cái, tràn ngập áy náy nói: “Thật sự xin lỗi ông xã, em dùng tay giúp anh được không?”

Mắt Nam Khôn hơi mở ra, dường như còn chưa kịp phản ứng vì sao lại bị từ chối, thân sắc ngây thơ lộ ra một chút đáng yêu.

Triển Du thấy áy náy cực kì, hôn lên mặt hắn khẽ nói: “Nếu không em dùng miệng giúp anh được không? Thật sự xin lỗi, em sợ làm cục cưng bị thương.”

Nói xong cô mượn lực trở mình, hôn một đường xuống bụng dưới của Nam Khôn, kết quả lúc định hôn lên thì bị Nam Khôn kéo lên.

Một giây sau, chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn dịu dàng vô hạn của hắn vang lên: “Không cần, anh mệt rồi, bảo bối chúng ta ngủ đi.”

“Nhưng mà anh…”

Nam Khôn không cho cô nói nữa, nghiêng người ôm cô vào trong lòng, sáp lại gần hôn hôn lên mặt cô, một lúc lâu sau, lâu đến mức Triển Du thật sự thấy bối rối, hắn vẫn còn ngậm lấy môi cô không tha, chỉ là không hôn đầy tình tứ như lúc nãy, có hơi giống như một đứa trẻ đang ngủ mút vú cao su, thỉnh thoảng nhớ tới mới mút vài cái, hoàn toàn như đang hôn trong vô thức, Triển Du mở mắt ra liếc nhìn hắn, có hơi buồn cười, đã thấy hắn dán lên môi của mình, mơ hồ không rõ gọi: “Bà xã…”

Hàng chân mày của Triển Du nhướn lên: “Hửm?”

Nam Khôn lấy tay của cô đặt tới chân của mình, vô thức nói: “Căng quá…sờ.”

Lòng bàn tay truyền đến độ nóng, mặt Triển Du đỏ bừng, cô có thể cảm giác được tần suất gân xanh nảy lên rất rõ ràng.

“Muốn em giúp anh giải tỏa sao?” Không phải lúc nãy ở trong phòng tắm đã tự mình DIY một lần rồi sao? Sao lại còn hưng phấn như vậy nữa!

Nam Khôn cũng không đáp lời, hai mắt nhắm nghiền, chỉ tỏ vẻ hưởng thụ, dường như rất thích được cô cầm như vậy.

Nhưng Triển Du cầm như vậy căn bản cũng không có cách nào chìm vào giấc ngủ, giúp hắn “sờ” một lát cũng không thấy hắn có phản ứng gì.

Cô cho là hắn đã ngủ, muốn buông tay, kết quả vừa buông ra lại bị hắn vô thức bắt trở về.

“Ông xã…”

“…”

Gọi hắn cũng không lên tiếng, bỏ lại bỏ không được.

Triển Du thấy không biết nên khóc hay nên cười: không phải bắt em cả đêm nay nắm cậu em nhỏ của anh ngủ đấy chứ?

Cả một đêm động phòng hoa chúc, Triển Du bị ép đến nửa đêm.

Lúc mới bắt đầu thả lỏng tay thì người nào đó lại không hề cố kị gì hôn hít sờ mó lung tung, sờ mó khiến cho cô nảy lửa.

Cuối cùng phải kiên nhẫn để cho hắn bắn ra xong mới được yên tĩnh.

Kết quả ngày hôm sau lúc thức dậy người nào đó nói lúc ấy hắn nằm mơ, trong mộng Triển Du mặc quần ngắn múa cột trước mặt hắn, cuối cùng còn xoay người lắc mông khiến cho hắn vô cùng kích thích, lúc ấy không thể nhịn được mà ở trong mộng kéo Triển Du tới, phần phía dưới kêu gào muốn được Triển Du an ủi, nhưng mà trong mơ không hiểu sau tiềm thức vẫn nhắc nhở hắn Triển Du đang mang thai.

Vì vậy đồng chí Nam Khôn đáng thương ở trong mộng cũng không thể giải tỏa được, chỉ có thể ôm người khẽ hôn.

Triển Du nghe xong quả thật dở khóc dở cười, chế nhạo: “Tứ gia, vẫn còn chưa tới mùa xuân mà.” Đợi đến mùa xuân anh có thể làm như vậy nha.

Nam Khôn ôm cô lên đùi, đưa tay nhéo nhéo hai gò vú cao ngất trước ngực cô, nghiêm trang tự đánh giá: “Năm sau khi mùa xuân tới, hai cái trái này cũng lớn hơn nhiều rồi, đến lúc đó…”

Triển Du hất vuốt sói của hắn ra, cảnh cáo: “Còn giở trò lưu manh nữa thì sau này em cho anh tự cấp tự túc nha!”

Người nào đó cũng không lo lắng, mặt dày mày dạn sờ soạng lần nữa, Triển Du làm sao có thể cam lòng để cho hắn ăn “tiệc đứng” thường niên này được.

Quả thật, Triển Du ngoài miệng chỉ nói vậy thôi, nếu Nam Khôn thật sự hứng trí lên chẳng phải lần nào cô cũng có cầu có cung sao?

Nhưng mà mặc dù có muốn thì hiện giờ cô đang mang thai cũng không thể chịu nổi!

Du lịch tuần trăng mật bọn họ đã liệt kê hết tất cả những quốc gia thú vị ở châu Âu để đi một lượt.

Nhưng trên đường đi phản ứng mang thai của Triển Du lại cực kì nghiêm trọng, mấy ngày nay ở Baden Đức mỗi ngày vừa đứng lên đã thấy chóng mặt, sơn hào hải vị nào đến miệng cô cũng như sáp nến vô cùng khó nuốt, mỗi buổi sáng nôn mửa là nghiêm trọng nhất, trong miệng toàn mùi mật, thật sự khổ không thể tả được.

Cho nên về sau hai người bọn họ bỏ lại mấy người Mục Hàn về nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận