Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Khôn hít vào một hơi thật mạnh, chỉ cảm thấy trong nháy mắt máu toàn thân đều dồn về một chỗ nào đó.

Hắn thả ra một hơi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà ác, giọng khàn khàn ra lệnh: “Ngồi xuống, mở chân ra.”

Ngay cả đồ lót tình thú cũng đã mặc, tất nhiên Triển Du đã có chuẩn bị tâm lý trước, lúc này cũng không nhăn nhó, Nam Khôn ra lệnh đến đâu cô làm đến đấy, cực kì nghe lời, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn nhất định phải làm cho Nam Khôn thỏa mãn với món quà sinh nhật này của cô.

Mở chân ra, khe hẹp màu đen ẩn chứa cả một chốn bồng lai, nụ hoa tinh tế ẩn hiện dưới ánh sáng mông lung.

Kích thích thị giác một cách hương diễm như vậy đã khơi gợi dục vọng vô hạn của Nam Khôn.

Hai con ngươi của Nam Khôn trở nên si ngốc, gân xanh trên trán nổi lên, thân thể như một con dã thú, kêu gào muốn nuốt cả xương của Triển Du vào bụng.

Triển Du bị hắn bổ nhào xuống giường, hai con ngươi trong trẻo ngoại trừ mê luyến còn có vẻ vui sướng, cũng không hề có chút sợ hãi nào.

Nam Khôn thật sự đã đói đến chết, lại bị Triển Du khiêu khích như vậy, dục vọng như nước thủy triều tràn đến, hắn như không thể cầm giữ được đè tay Triển Du xuống giường, hung hăng hôn lên môi cô, động tác ngang ngược gần như thô bạo, trong ánh mắt sâu không đáy lại chứa đầy nhu tình cùng yêu thương.

Triển Du vừa cực kì ngoan ngoãn chịu đựng từng trận mút cắn mưa to gió lớn của hắn vừa tháo thắt lưng da của hắn ra, khi tay hắn trượt đến giữa hai chân cô nhấc chân không nặng không nhẹ thúc vào eo hắn một cái, sau đó thừa dịp Nam Khôn thất thần, có ý xoay người né ra.

Loại trò chơi vừa chống đối vừa chào đón này càng khiến Nam Khôn rung động khó nhịn, thấy Triển Du mỉm cười né tránh, hắn vội vàng cầm cổ chân Triển Du dùng một tay kéo người trở về, đè cô dưới người, phát ra tiếng cười trầm thấp: “Anh vẫn chưa nhận món quà sinh nhật của mình mà, chạy cái gì mà chạy.”

Triển Du vui vẻ cười khanh khách, đôi mắt cong cong ngập tràn ngọt ngào, cô ôm Nam Khôn không ngừng hôn lên môi hắn.

Nam Khôn để cô tùy ý hôn một lúc rồi giành lấy quyền chủ động, ngậm lấy đôi môi cô, dùng đầu lưỡi vẻ một vòng quanh vành môi cô một cách tôn sùng, tay cũng một lần nữa hướng về cấm địa đã xa cách hơn một năm.

Cảm giác trơn ướt mềm mại đầy kích thích trong nhụy hoa khiến máu toàn thân hắn dồn lên, vật phía dưới trướng đau khó chịu, hắn không vội công thành đoạt đất, nụ hôn trằn trọc trượt đến bên tai Triển Du, cười nhẹ nói: “Bảo bối, thì ra em giấu quà sinh nhật ở đây à.”

Đôi mắt cong cong của Triển Du nhìn hắn, như đang cố mê hoặc hỏi: “Vậy anh thích không?”

Đáy mắt Nam Khôn tản ra vẻ vui sướng: “Còn hơn cả thích nữa.”

“Hoan nghênh tới lấy.”

Triển Du chậm rãi nhấc chân lên ôm lấy eo hắn, khóe mắt tràn ngập vẻ kiều mị cùng xuân sắc.

Khuôn mặt đỏ ửng lại vụng trộm tiết lộ vẻ xấu hổ trong lòng cô.

Sau nửa ngày Nam Khôn nhìn cô chằm chằm, trong lòng yêu thích không cưỡng được, ngón tay khám khá mật đạo ẩm ướt kia trong chốc lát, thật sự không nhịn được nữa, nịnh nọt hôn lên gò má Triển Du, nghẹn ngào nói: “Bảo bối, anh không nhịn được nữa, trực tiếp đi vào được không?”

Đã hơn một năm không làm, trước đó lại xa cách lâu như vậy, thật ra trong lòng Triển Du cũng vô cùng mong chờ, hiện giờ Nam Khôn đưa ra yêu cầu gì cô cũng khó có khả năng cự tuyệt, ôm lấy cô Nam Khôn hôn lên môi hắn như đang cổ vũ: “Ông xã, sinh nhật vui vẻ, đêm nay anh muốn thế nào cũng được.”

Cô trong tư thế không hề giữ lại như vậy đối với Nam Khôn mà nói quả thật là một liều thuốc kích thích mạnh mẽ, thúc giục khiến hắn gần như phát điên.

Tình yêu nồng đậm rót vào khiến máu trong cơ thể sục sôi điên cuồng, da thịt căng tràn như muốn nổ tung cả người.

Hiện giờ Tiểu Thạch Đầu cũng đã được hơn bốn tháng, thân hình của Triển Du đã sớm khôi phục lại như ban đầu.

Mặc dù trong lòng đã có chuẩn bị nhưng hay Nam Khôn đi vào cô vẫn không nhịn được mà nhíu mày, dường như không chịu được cơn căng trướng mãnh liệt vùng bụng.

Nam Khôn thấy thế vội vàng dịu dàng hôn lên môi cô, đôi bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa nắn bộ ngực no đủ của cô.

Ra sức khiêu khích một lúc đến khi cảm thấy nơi đó của Triển Du đã dần trở nên ẩm ướt hắn mới bắt đầu yên tâm mà chiếm giữ.

Theo lực đạo cùng tiết tấu không ngừng gia tăng của hắn, ngoài cảm giác căng đầy, một khoái cảm quen thuộc cũng tản ra từ chỗ hai người kết hợp. Lưng Triển Du run lên, khóe mắt hơi ươn ướt, hơi thở bắt đầu trở nên hỗn loạn, đôi môi đỏ mọng cực độ mê người hơi mở ra, dường như đang dụ dỗ Nam Khôn tùy ý chà đạp.

“Bảo bối…”

Môi Nam Khôn hôn hít loạn xạ lên hai gò má Triển Du, triền miên một lát rồi trằn trọc dời đến trước ngực cô, ngậm lấy hai nụ hoa đỏ tươi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận