Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi chính thức khai giảng, cả học kỳ đầu Cố Nhan đều đi hỏi thăm kỹ càng về bạn nam đẹp trai nhất của mỗi lớp trong cả ba khối, nhưng vẫn chưa tìm thấy cậu ấy.

Chu Quân Ngôn xuất hiện khiến Cố Nhan hoàn toàn biến thành một thiếu nữ mộng xuân, trong suy nghĩ của cô vẫn luôn chờ mong một ngày có thể gặp lại cậu ấy ở một ngã rẽ nào đó.

Mãi cho đến lần gặp lại này, Cố Nhan mới biết được hóa ra Chu Quân Ngôn lớn hơn cô ba lớp.

Ngày đó không phải anh đến báo danh mà là đi hỏi thăm sức khỏe chủ nhiệm lớp 12 của mình.

Cô vẫn đang mơ mộng trong tình yêu, mà Chu Quân Ngôn thì đã tốt nghiệp rồi nên cuộc tình này hiển nhiên đã không thể xảy ra.

Tuy nhiên sau bảy năm xa cách thì cuối cùng Cố Nhan cũng đã gặp lại anh một lần nữa.

Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, ba của Cố Nhan, Cố Trung Lâm trực tiếp đưa cô sang Mỹ học đại học, ở đó chỉ cần dùng tiền là có thể lấy được bằng đại học. Cố Nhan lăn lộn ở bên đó bốn năm cuối cùng cũng cầm được bằng tốt nghiệp trở về nước và trực tiếp thực tập tại công ty truyền thông do cha cô làm chủ.

Lúc Cố Nhan còn rất nhỏ, mẹ cô bởi vì tình cảm bất hòa với Cố Trung Lâm nên đã ly hôn với ông. Trong ký ức của Cố Nhan từ trước đến nay chưa từng thấy bà, chỉ nghe bà nội kể lại bà đã sớm tái hôn bên Anh.

Có lẽ bởi vì Cố Nhan rất đáng thương, từ nhỏ đã không có mẹ nên mọi người trong nhà đều yêu thương cưng chiều cô, không có bất kỳ yêu cầu gì với cô.

Cố Nhan đi làm toàn theo tâm trạng, thỉnh thoảng nhàm chán không ai chơi cùng thì dạo quanh vài vòng trong phòng làm việc.

Tuần trước, đúng lúc cô đi làm như thường ngày, ngồi trong phòng làm việc chưa được bao lâu, thì có hai cô gái từ văn phòng chính quyền thành phố ở bên kia đường gửi tài liệu đến, đó là hợp đồng cho các dự án xúc tiến đô thị hợp tác với chính quyền thành phố.

Sau khi họ rời đi được một lúc thì chủ biên mới phát hiện hợp đồng còn để quên ở đây, các biên tập viên đều đang bận rộn, chỉ có mỗi Cố Nhan là nhàn rỗi thảnh thơi, thế là cô xung phong nhận việc đi đưa đồ.

Ngay khi bước vào cổng chính quyền thành phố, cô thấy một dáng người cao lớn mặc áo sơ mi trắng và cà vạt màu xanh hải quân bước ra khỏi cửa kính.

Người kia từ hướng ngược sáng đi về phía cô, và dần dần trùng khớp với khuôn mặt của thiếu niên trong ký ức…

Hóa ra trêи đời này thật sự có tồn tại định mệnh.

Cố Nhan sững sờ đứng bất động nhìn người đàn ông đi đến trước mặt mình.

“Thật xin lỗi, là đồng nghiệp mới của chúng tôi sơ suất, làm phiền cô phải đi một chuyến.”

Anh vươn tay muốn nhận tài liệu trong tay cô nhưng Cố Nhan lại quên buông tay.

“Anh tên là gì?”

Thấy anh im lặng không nói lời nào, Cố Nhan nhỏ giọng nói thêm một câu: “Nếu không, làm sao tôi biết anh là ai mà đưa tài liệu cho anh chứ?”

Chu Quân Ngôn rũ mắt nhìn cô, lịch sự nhưng xa cách.

“Chu Quân Ngôn.”

Chu, Quân, Ngôn.

Tên anh ấy là Chu Quân Ngôn.

Trước khi anh quay người rời đi, Cố Nhan nhịn không được truy hỏi: “Anh có bạn gái chưa?”

Nhưng Chu Quân Ngôn chỉ dừng lại một chút, cũng không quay đầu.

“Tôi không trả lời câu hỏi cá nhân trong giờ làm việc.”

Tối hôm đó Cố Nhan đã nhờ vào một người bạn làm ở đồn cảnh sát để lấy số điện thoại và thông tin thẻ chứng minh cũng như địa chỉ nhà của Chu Quân Ngôn.

Cô đã lên kế hoạch theo đuổi đơn giản nhất là mỗi ngày ân cần chu đáo đưa đồ ăn nước uống cho Chu Quân Ngôn, nhưng kết quả đề xuất này đã bị Hứa Yên bác bỏ.

“Đây là thời buổi nào rồi, đàn ông đã sớm không ăn “ốc đồng cô nương*”. Bộ dạng này của cậu không những sẽ hù dọa Chu Quân Ngôn mà còn hạ thấp giá trị bản thân đấy. Tối thiểu cậu phải tìm hiểu về anh ta, sau đó tạo cơ hội để anh ta biết cậu và mời cậu đến thăm nhà.

(“ốc đồng cô nương*” – hay còn gọi là cô tiên Ốc, cũng giống như cô Tấm trong truyện Tấm Cám ở Việt Nam, chăm chỉ siêng năng chịu khó, ở đây theo editor hiểu là “đàn ông thời nay sẽ không bị cưa đổ/hạ gục bởi những người con gái siêng năng chăm chỉ hiền lành)

Tạo cơ hội để anh ấy biết mình?

Rất có lý.

Thế là trong mấy ngày tới, Cố Nhan khi rảnh rỗi sẽ lập tức đến văn phòng chính quyền thành phố để tạo cảm giác tồn tại của bản thân.

Cô không dám vào, chỉ để tài xế dừng trước cửa chính quyền thành phố và nhìn Chu Quân Ngôn tan việc.

Tuy nhiên xe của Chu Quân Ngôn luôn đậu ở bên trong chính quyền thành phố, tầm chiều mỗi ngày lúc năm giờ rưỡi đều không chớp mắt mà mở cửa xe ra ngồi vào, gần như không hề nhìn về phía cô chút nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận