Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mới vừa chọn phông chữ bắt mắt cho tiêu đề “Bấm vào đây để chỉ bạn cách gầy đi mấy chục cân mỗi năm”, cô đã lơ đãng mà liếc mắt nhìn điện thoại một cái.

Trêи đường đến công ty cô đã gọi cho Chu Quân Ngôn một lần, ngoại trừ giọng nữ lạnh băng nhắc nhở cô rằng không ai trả lời thì chẳng có gì cả.

Dù đã đoán trước có thể Chu Quân Ngôn sẽ không nghe máy nhưng cô vẫn cảm thấy hơi mất mát.

Anh cũng đã đồng ý yêu đương với mình trong sáu tháng, như vậy cô mới có nhiều thời gian để cưa đổ anh. Hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên, cô không thể nản chí lùi bước nhanh như vậy được.

Đúng vậy, cô nên trực tiếp đi tìm anh chứ ngồi đây suy nghĩ loanh quanh lòng vòng cũng vô nghĩa mà thôi.

Ở bên này Cố Nhan tự cổ vũ chính mình, tổng biên tập đang trù tính lôi kéo Tiểu Lý tổ chức một cuộc họp nhỏ trêи bàn tròn bên cạnh lối đi. Trong một loạt các cuộc trò chuyện dài cô chỉ có thể nghe thấy bốn từ “Chính quyền thành phố”, cơ thể cũng theo bản năng mà run lên.

Cố Nhan nghiêng đầu và nghiêng người về phía họ. Hóa ra chính quyền thành phố bên kia không hài lòng với phương án thiết kế trong việc quảng bá kế hoạch văn hóa thành phố A, nhưng cụ thể yêu cầu cần sửa lại chỗ nào thì lại chậm chạp không nói. Tổng biên tập bảo Tiểu Lý liên lạc trực tiếp với người phụ trách bên kia, đừng để cô ấy làm người trung gian chuyển lời nữa.

“Em không muốn, họ rất khó phục vụ.” Tiểu Lý chỉ mới hơn hai mươi tuổi, thoạt nhìn cũng không chênh lệch nhiều với Cố Nhan, nhìn vẻ mặt xanh xao của cô ấy có lẽ đã bị “nấu nhừ” mấy ngày đêm rồi.

“Các tiêu đề sắp phải đưa ra vào ngày mốt rồi, em không muốn cũng phải đi chỉnh sửa một chút.” Tổng biên tập vỗ vỗ vai cô ấy.

Cố Nhan nghe được mấy lời này tinh thần bỗng phấn chấn hẳn lên.

“Tôi có thể giúp gì không?Tôi sẽ đi hỏi rõ ràng, sau đó giúp cô ghi âm lại rồi gửi cho cô, như vậy được không”. Cô nhìn họ bằng ánh mắt tha thiết.

“Tôi đồng ý.” Tiểu Lý dĩ nhiên là chấp nhận, cô ấy đã thay đổi bản thiết kế nhiều đến mức sắp nôn ra, thật sự không muốn ức chế đi liên lạc với đối phương thêm lần nào nữa.

Tổng biên tập là một người tinh tường, nhìn thấy khuôn mặt đào hoa của Cố Nhan ngay lập tức nhận ra điều gì đó. Thiên kim tiểu thư muốn làm gì thì làm mà, và cũng không trông cậy cô ấy có thể làm được việc lớn gì ở đây cả.

Cuối cùng, Cố Nhan nhanh nhẹn thoải mái bước vào thang máy từ tầng 19 đi xuống, sau khi cô ra khỏi tòa cao ốc liền chui vào trong xe của cô.

“Chúng ta đi đến tòa chính quyền thành phố.”

“Được.”

Có thể là tâm trạng của cô quá hạnh phúc, sau khi khởi động xe, tài xế liếc cô một cái qua gương.

“Hôm nay trông tôi có đẹp không?”

Quả nhiên, không thể thiếu câu này được.

“Đẹp.”

————

Khi bác bảo vệ mới vừa nhìn thấy cô xuống xe, miệng liền nhếch lên.

Cô còn chưa đi đến trước mặt thì ông đã đẩy cửa sổ ra: “Mấy ngày không gặp cháu, còn tưởng rằng cháu sẽ không tới nữa.”

“Chào bác ạ.” Cố Nhan và bác bảo vệ đã vài ngày không gặp rồi, nên lúc này như thể gặp được người thân của chính mình, cô đưa thẻ vào cửa vừa lấy từ tay tổng biên tập đến trước mặt bác bảo vệ: “Hôm nay rốt cuộc cháu có thể đi vào rồi, bác có vui cho cháu không?”

Bác bảo vệ gật đầu mở cửa ra, thậm chí không thèm nhìn tấm thẻ trong tay cô: “Vui lắm, vui lắm, vào đi và nhớ đi đến tòa nhà phía sau, Tiểu Chu đang ở văn phòng trong cùng trêи tầng ba.”

Tiểu Chu, xưng hô thật dễ thương.

Cố Nhan cảm động vẫy vẫy tay với bác bảo vệ: “Chúc bác luôn mạnh khỏe nha.”

Vào thang máy rồi, Cố Nhan mới phát hiện ra một điều.

Trong thang máy có tổng cộng bốn người thì hết ba người đang nhìn cô.

Đợi đến khi cô bước ra khỏi thang máy và đi đến văn phòng của Chu Quân Ngôn, ai đi qua cô đều sẽ đột nhiên quay đầu lại nhìn cô.

……

Hôm nay cô xinh đẹp đến mức này sao?

Cố Nhan không được tự nhiên mà đi về phía trước, bỗng phía sau có người gọi cô lại.

“Có phải Cố Nhan không? Là tới tìm Tiểu Chu sao? Văn phòng của cậu ấy ở bên phải.”

Cả tên của tôi cũng biết?

Cố Nhan kinh ngạc xoay người lại, sau lưng là hai chị gái mặc đồng phục cười cười nhìn cô.

Cố Nhan có thể cảm giác được nụ cười của các chị ấy mang theo thiện ý và buôn chuyện… trêu ghẹo.

Khϊế͙p͙ sợ, tại sao cả thế giới đều biết cô là tới tìm Chu Quân Ngôn vậy?

Cố Nhan chỉ chỉ chính mình, nhỏ giọng hỏi: “Các chị biết tôi sao?”

Hai chị gái kia nhìn nhau cười, gian manh nói: “Khụ, ở nơi này của tụi chị em rất nổi tiếng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận