Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không phải là hai chị ấy đã biết cô làm gì rồi chứ, nghĩ đến đây Cố Nhan trong nháy mắt xấu hổ đến đỏ bừng mặt.

“Ha ha đừng thẹn thùng, chỉ là tụi chị nhìn người trẻ tuổi cảm thấy đặc biệt thú vị, rất muốn biết là em có thể bắt lấy Tiểu Chu được hay không.”

Cái này đến cô còn không biết nữa là.

Cố Nhan sờ sờ tóc, có chút chột dạ: “Thật ra hôm nay em là tới hỏi về công việc, chị gái, xin hỏi anh ấy đang ở văn phòng nào ạ?”

“Sáng sớm cậu ấy đã ngồi vào xe của Cục xuống nông thôn mở cuộc họp rồi, thật tiếc.”

“À, ra vậy.” Tâm Cố Nhan suy sụp.

“Nhưng cậu ấy đã không lái xe đi nên chắc chắc là sẽ quay lại, nếu không em từ từ đợi cậu ấy? Sẵn tiện trò chuyện với bọn chị.”

“Sẽ không làm phiền đến hai chị chứ?” Cố Nhan luôn không thể phân biệt được người khác là vui đùa hay là nghiêm túc, nhưng cô thật sự rất muốn chờ Chu Quân Ngôn một lát.

“Không bận, em đi theo tụi chị. Tụi chị đều rất muốn hỏi em là thứ tư tuần trước em mặc cái váy kia là của nhãn hiệu nào thế?”

“Cái váy màu đỏ kia ạ?”

“Đúng vậy, nhìn em ăn mặc thật xinh đẹp, chị cũng muốn mua cho con gái chị một cái như thế.”

“Khi về nhà em sẽ xem lại, có điều chị đã có con gái luôn rồi à?”

……

Mãi cho đến giữa trưa Chu Quân Ngôn cũng không trở về. Da mặt Cố Nhan có dày đến đâu cũng ngượng ngùng khi đã làm phiền lâu như thế, cuối cùng bị mấy chị gái cứng rắn giữ lại dẫn đến nhà ăn ăn trưa.

Thỉnh thoảng có người đi ngang qua tới bàn chào hỏi, Cố Nhan cố gắng phớt lờ vẻ mặt tò mò của họ, rất lễ phép mỉm cười lịch sự.

Vào khoảng ba giờ chiều, cô kêu trà chiều ở quán cà phê. Bởi vì số lượng đơn đặt hàng có hơi lớn nên nhân viên gọi điện thoại tới xác nhận.

Cố Nhan không quên nói: “Nhớ rõ nhất định phải đưa một ly cho bác ở phòng bảo vệ giúp tôi, đưa cho ông ấy lúc còn nóng.”

————

Khi Chu Quân Ngôn xuất hiện ở đại sảnh tầng ba, Cố Nhan đang ôm một ly cà phê uống một cách chậm rãi từ tốn.

Đẩy cửa kính đi vào, không hề phát ra một chút âm thanh nào.

Không có ai phát hiện anh trở về, chỉ có cô.

Giống như trái tim đột nhiên bị ấn nút chuyển đổi, Cố Nhan ngẩng đầu lên theo cảm giác, liền thấy anh xuất hiện.

Chu Quân Ngôn không chú ý tới cô, khuôn mặt chăm chú nhìn tập tài liệu trêи tay. Những ngón tay đang cầm tài liệu thon dài sạch sẽ và khớp xương rõ ràng.

Anh vắt áo khoác lên cánh tay trái có lẽ là nóng nên đã cởi nó ra, bên trong là áo sơmi trắng tinh mà cô yêu tha thiết.

Người này hiện tại thuộc về cô, tâm tư Cố Nhan rung động nhìn Chu Quân Ngôn.

Chờ anh đến gần, xung quanh liền vang lên vài tiếng ho nhẹ, âm thầm trêu chọc.

Chu Quân Ngôn nghe thấy động tĩnh đặt tập giấy xuống, theo ánh mắt người khác nhìn về phía Cố Nhan, đồng thời không bỏ qua chi tiết trêи mỗi bàn đều xuất hiện một ly cà phê.

Không khí vô cùng vi diệu.

Cố Nhan đứng lên, đôi mắt rạng rỡ nhìn anh, giây tiếp theo cô liền phát hiện anh khẽ cau mày giọng điệu vô cùng lạnh lẽo.

“Cô đang làm gì ở đây?”

Cố Nhan đang muốn trả lời thì chị gái vừa rồi vẫn luôn nói chuyện phiếm với cô từ giữa hai người họ đi qua đến quầy nước để rót nước.

“Tiểu Chu, điện thoại cậu không nghe còn bận rộn đến khi xong việc mới trở về, em ấy đã ngây ngốc chờ cậu cả ngày rồi, là việc của công ty, đúng không Nhan Nhan?”

Nhan Nhan?

Thái dương Chu Quân Ngôn co giật hạ giọng.

“Đi ra ngoài.”

Cố Nhan không nghe rõ anh nói gì, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào anh.

“Thiết kế của bên em có một ít vấn đề muốn thảo luận một chút với anh……”

Chu Quân Ngôn bắt gặp ánh mắt của cô, đáy lòng dần dần hiện lên cảm xúc bực bội khó kìm nén.

“Muốn họ nhìn thấy phải không.” Anh nhìn cô một cách phức tạp.

“Cái gì?”

Chu Quân Ngôn hít sâu một hơi.

“Đi đến thang máy chờ tôi.”

2

Cố Nhan giống như Hòn Vọng Phu đứng tại cửa thang máy chờ Chu Quân Ngôn. Vì là giờ cao điểm nên số người đứng chờ thanh máy dần trở nên nhiều hơn.

“Không vào sao?”

Sau khi cửa thang máy mở ra, cô nghe thấy có người đang nhắc nhở mình, vì vậy xin lỗi lui lại hai bước, ai đó trong thang máy đã đáp lại giúp cô.

“Cô ấy đang đợi tiểu Chu đấy.”

“A” người kia gật gù đáp lại.

Cửa thang máy vừa khép, Cố Nhan chưa kịp thẹn thùng thì Chu Quân Ngôn đã cầm chìa khóa xe xuất hiện.

Ngay lập tức, đôi mắt của Cố Nhan dán chặt vào người anh. Chu Quân Ngôn cũng không chờ thang máy mà là vòng vào hành lang bên cạnh đi cầu thang bộ xuống,cô ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận