Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu Lý đã thay đổi toàn bộ tinh thần kể từ khi bản vẽ thiết kế kết thúc. Lúc xuống xe, cô khăng khăng muốn rủ Vương Diên Nhất cùng đi ăn, nói là không thể lợi dụng anh không công như vậy.

“Tôi có nhận lương.” Vương Diên Nhất lắc đầu.

“Hay là cùng ăn trưa với nhau đi, trưa nay cậu cũng phải ăn cơm mà.”

Cố Nhan đã mở miệng, Vương Diên Nhất mới xuống xe đi theo.

————

Sau khi bốn người vào quán ăn, đôi mắt tiểu Lý quét một vòng.

“Ôi, tại sao hôm nay không thấy những người kia đâu nhỉ?”

Cố Nhan nghe không hiểu: “Ai?”

“Bên đối tác của chúng ta đó, trước kia tôi thường thấy họ ăn ở chỗ này.” Tiểu Lý chỉ chỉ cái bàn trống ở trước mặt.

“Tuy nơi này có hơi tồi tàn một chút nhưng cũng là quán ăn mà thôi, có tới cũng không lạ gì.” Tiểu Trương thuận miệng tiếp một câu.

Đôi mắt Cố Nhan bỗng nhiên mở to cô rốt cuộc đã bỏ lỡ bao nhiêu rồi?

“Vậy cô đã từng gặp anh ấy hả? Khụ, chính là người họ Chu kia ——”

“Cô đang nói đến soái ca đẹp trai nhất trong số đó hả, đã gặp chín trêи mười lần rồi, anh ấy lái xe đến.”

“À.” Bảo sao hôm qua phải ăn ở căn tin, bởi vì lúc đấy anh ấy không có ở đó.

Đúng lúc này, một mùi đàn hương nhè nhẹ lan tỏa trong không khí, cô bất chợt dừng động tác đặt túi xách lại.

Một người nào đó ở cạnh lối đi đang ngập ngừng gọi cô: “Nhan Nhan?”

Là giọng nói của chị gái, người mà cô đã gặp ở chỗ chính quyền thành phố ngày hôm qua.

Bảy tám người đang ngồi xung quanh một bàn tròn, Cố Nhan liếc mắt một cái liền nhìn thấy Chu Quân Ngôn đang ngồi bên trong cùng.

Lúc này anh cũng nhìn về phía cô bằng ánh mắt hơi gợn sóng, chỉ là rất nhanh liền thu mắt lại, như là vô tình nhìn thấy một người xa lạ.

Chị Dư nghiêng người nhìn thoáng qua Chu Quân Ngôn và quay đầu cười nhẹ đầy ẩn ý.

“Đồ ăn của bọn chị vừa được mang lên, lại đây ăn cùng với bọn chị đi, em không thể chỉ ngồi uống cà phê suông như thế được.”

“Sẽ không làm phiền đến bọn chị chứ?” Cố Nhan có vẻ hơi do dự.

“Nhanh lên lại đây, đồ ăn mới vừa mang lên còn nóng nè.”

Như là chỉ chờ đến câu này, Cố Nhan cầm túi lên và cố gắng không để bản thân trông quá vội vàng. Nhưng đi được nửa đường cô chợt nhớ tới gì đó liền xoay người.

“Diên Nhất, lát nữa cậu nhớ đưa các chị ấy trở về.”

Sau đó cô còn chưa kịp đi qua thì người ngồi bên trái Chu Quân Ngôn trong nháy mắt đứng dậy nhường chỗ cho cô.

Người tốt cả đời sẽ bình an.

Khi Cố Nhan ngồi xuống cô thoáng chú ý tới cái nhíu mày nhỏ đến khó phát hiện của Chu Quân Ngôn.

Cô không thèm để ý tới sắc mặt của anh đâu.

Có lẽ là hiểu rõ tính tình của Chu Quân Ngôn và cũng lo lắng cho mặt mũi của cô nên sau khi Cố Nhan ngồi xuống, ngoại trừ ngẫu nhiên có vài ánh mắt tò mò của mọi người thì cũng không có quá nhiều trêu ghẹo.

Lúc họ ăn cơm vẫn như cũ là nói chuyện công việc, không hề biết hưởng thụ thời gian nghỉ ngơi.

“Đó là tài xế của em à? Họ Nghiêm hả? Tên là Nghiêm Nhất?” Chị Dư dùng đũa gắp một miếng cá cho cô.

“Cậu ấy họ Vương, tên là Vương Diên Nhất ạ.”

Chị Dư liếc Chu Quân Ngôn một cái: “Em gọi cậu ấy là Diên Nhất sao? Có hơi thân mật đấy.”

Cố Nhan không nghĩ tới việc này, cô cảm thấy chị Dư nói cũng có chút hợp lý, vì thế buông đôi đũa trong tay, thử hỏi:

“Hay em gọi cậu ấy là tiểu Vương chị nhỉ?”

————

Cố Nhan dừng đũa sau khi đã ăn hết thức ăn mà chị Dư gắp cho cô, nghiêng đầu nhìn Chu Quân Ngôn từ đầu đến cuối vẫn luôn không mở miệng. Cô hoàn toàn không biết cánh tay của mình đang dán trêи cánh tay anh, đây là hành động theo bản năng,

“Anh rất thích đến đây ăn hả? Thật ra em cũng có thể nấu ăn.”

Chu Quân Ngôn làm như không nghe thấy, cũng không đáp lại cô.

Không để ý tới cô à, Cố Nhan chớp mắt, nhẹ nhàng “A” một tiếng.

Thấy khuôn mặt ngạc nhiên của Chu Quân Ngôn nhìn về phía mình, cô chớp chớp mắt với anh và chỉ chỉ vào ngực mình, dùng âm lượng nhỏ mà chỉ anh mới có thể nghe được rồi nói:

“Tối hôm qua sau khi bị anh nhéo thì vẫn luôn có chút đau, trướng trướng……”

Trước khi sắc mặt của Chu Quân Ngôn hoàn toàn đen lại, cô rốt cuộc dừng lại đúng lúc.

Cô đặt tay lên nút áo ở cổ tay anh, vẻ mặt chân thành tha thiết:

“Được rồi, em không có ý trách anh, lần sau anh vẫn là có thể làm như thế.”

Một người anh phía đối diện đột nhiên mở miệng, Chu Quân Ngôn im lặng rút tay khỏi cánh tay cô.

“Hôm nay đủ người có thể lập hai bàn mạt chược rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận