Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan lắc đầu như trống bỏi: “Không phiền không phiền đâu ạ. Cơ thể không thoải mái thì không thể chậm trễ được đâu ạ.”

Sau khi đến bệnh viện tỉnh, Cố Nhan nháy mắt ra hiệu cho Vương Diên Nhất để cậu lái xe đi chỗ khác không cần để ý đến cô. Cô theo trình tự dẫn mẹ của Chu Quân Ngôn đi đo huyết áp, đo nhịp tim và linh tinh các thứ.

Ba tiếng sau, cô nhận được tất cả các kết quả kiểm tra. Dùng mối quan hệ của Cố Trung Lâm gọi điện thoại và sắp xếp cho mẹ Chu một phòng bệnh đơn để truyền nước.

“Nước biển còn nhiều lắm, dì Chu dì có thể nằm ngủ một lát đấy.”

“Thật ra không cần phải đối tốt với dì như thế đâu.” Mẹ Chu ngượng ngùng nhìn cô.

Bà nhớ tới Cố Nhan trước đó nhìn thấy họ Chu trêи thẻ chứng minh thư của bà với vẻ mặt tự nhiên và cũng không có hỏi vì sao Chu Quân Ngôn lại cùng họ với bà.

“Không có gì đâu ạ, nếu dì thích dì muốn ở bao lâu ——” Cố Nhan nói tới đây bỗng vội vàng lắc đầu: “Phi phi, tốt nhất là càng ít nằm viện càng tốt. Sức khỏe quan trọng nhất.”

Mẹ Chu trìu mến nhìn cô bé xinh xắn trước mặt đang nhìn chăm chăm vào chai nước biển của mình. Cô bé này rất chịu khó vì bà mà chạy tới chạy lui bận rộn cả một buổi trưa, chỉ đơn giản là đồng nghiệp của Ngôn Ngôn thôi sao?

Bà muốn hỏi chút gì đó, nhưng cuối cùng cũng chỉ mỉm cười nhìn cô bé.

Không biết qua bao lâu, Cố Nhan đứng dậy đi đến cửa. Khi bước vào thì trêи tay đã có thêm một bó hoa cẩm chướng lớn màu đỏ pha trắng.

“Tốc độ làm việc của họ nhanh thật. Mà hình như bên ngoài trời đang mưa đấy ạ.” Cô tươi cười rạng rỡ lại gần, muốn cắm những bông hoa vào lọ thủy tinh.

“Cháu đã chăm sóc dì cả buổi, làm sao vẫn có thể mua hoa được thế?” Mẹ Chu lắc lắc đầu.

“Không đắt đâu ạ. Hơn nữa nếu có hoa trong phòng sẽ thơm hơn, dì sẽ không cảm thấy buồn chán.”

“Có cháu bên cạnh dì, dì không ——”

Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, Cố Nhan nghe thấy tiếng bước chân mà cô quen thuộc. Cô vui mừng ngạc nhiên quay đầu lại, đã thấy ngay vẻ mặt lo lắng của Chu Quân Ngôn đang bước vào, tóc có lẽ là bị nước mưa xối ướt, áo khoác đen cũng dính đầy bọt nước.

Tim Cố Nhan nhảy lên. Cô đặt hoa xuống, vươn tay lấy một ít khăn giấy đi đến trước mặt anh, giống như một đứa trẻ muốn được khen ngợi, nhìn chăm chú vào anh với ánh mắt mong đợi.

Nhìn đi! Lúc anh không có ở đây, em đã chăm sóc rất chu đáo cho mẹ anh đấy!

Không ngờ Chu Quân Ngôn lại nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.

“Tại sao cô lại ở đây?”

Cố Nhan bắt gặp đôi mắt lạnh nhạt của anh, nụ cười trêи khuôn mặt bỗng cứng lại.

Chu Quân Ngôn cố gắng đè nén phẫn nộ:

“Cô dây dưa với tôi còn chưa đủ sao. Bây giờ đến cả mẹ tôi cô cũng không buông tha?”

Tay Cố Nhan vô thức xoắn lại, mặt cũng bắt đầu nóng lên.

“Ngôn Ngôn!”

Mẹ Chu vội vàng muốn giải thích nhưng bị Chu Quân Ngôn đánh gãy. Cuối cùng anh mệt mỏi lắc lắc đầu, giọng yếu ớt:

“Cô không khác gì kẹo cao su cả, có ném kiểu nào cũng ném không được.”

Cố Nhan cảm giác tay cô đang run rẩy. Sau khi giữ tay lại cô cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng mới có thể trưng ra vẻ mặt tươi cười.

“Cháu…… Dì à bình nước cũng sắp cạn rồi, vậy cháu không làm phiền nữa.”

Cô đặt khăn giấy và điện thoại của Chu Quân Ngôn bên cạnh hoa cẩm chướng, cầm túi xách đang để trêи ghế trước mặt lên, ấp úng mà nói một câu: “Hẹn dì dịp khác” rồi cúi đầu rời đi.

Khi Cố Nhan chạy ra bệnh viện mới phát hiện là trời mưa thật sự rất lớn. Rõ ràng trưa nay lúc ăn cơm thời tiết vẫn còn đẹp lắm mà.

Cô lấy điện thoại muốn gọi xe, dùng sức ấn vài cái mới phát hiện điện thoại của cô do hết pin đã tự động tắt máy từ bao giờ.

Cô rũ đầu đi về phía trước nhưng vẫn không thấy chỗ có thể trú mưa được.

Trời đã tối sầm, người qua đường cầm những chiếc ô với màu sắc rực rỡ khác nhau, chỉ có vài cái đèn đường được bật lên.

Cô lẻ loi đi một mình bên lề đường, một chiếc xe điện đột nhiên lướt ngang qua cô và hắt đầy nước bẩn lên người cô.

Cơn mưa lớn trút xuống như tát vào mặt cô. Cố Nhan đờ đẫn cúi đầu nhìn chiếc váy và đôi giày bẩn thỉu của mình. Bất chợt cảm thấy tủi thân nên cô ngồi xổm xuống đất rồi vùi đầu vào đầu gối nhỏ giọng khóc lên.

Cô ẩn mình trong màn mưa đêm tối, người đi đường đi ngang qua cô và không ai chú ý tới cô.

Không biết qua bao lâu, lâu đến mức Cố Nhan không còn cảm giác là mưa đang xối trêи người mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận