Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng càn quấy nữa.”

Nói xong, anh cúi xuống lấy chiếc lều từ trong túi đựng ra và đặt nó xuống dưới đất.

Cố Nhan cũng ngồi xổm xuống bên cạnh, nhìn Chu Quân Ngôn nhẹ nhàng thong thả dựng khung lều lên, đến sách hướng dẫn cũng không cần xem.

“Nếu anh không để em ở chung với anh, thì phải giúp em dựng lều.” Cô hít sâu một hơi gió biển, tay chống cằm, nhẹ nhàng nhìn anh nói.

Chu Quân Ngôn liếc nhìn cô, nói bâng quơ:

“Ai mang cô đến thì cô nhờ họ đi.”

“Anh không cho nên em mới theo chị Dư đến.”Cô ngước mắt nhìn Chu Quân Ngôn, không hề do dự kéo chị Dư xuống nước, nhỏ giọng thì thầm:

“Nhưng mà chị Dư vừa nhìn là biết không giống tuýp người biết dựng lều.”

Chu Quân Ngôn tiếp tục làm việc của mình, không quan tâm đến cô, Cố Nhan chỉ có thể lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh anh.

Đợi đến lúc Chu Quân Ngôn dựng lều xong, ngẩng đầu nhìn về phía cô thì cô mới ngẩng đầu nhìn anh với khuôn mặt bối rối.

“Sao thế ạ?”

Chu Quân Ngôn do dự một lát, gương mặt không biểu cảm chỉ về phía cách đó không xa: “Đi lấy túi ngủ đi, đêm nay cô sẽ ngủ ở chỗ này.”

Cố Nhan lập tức vui mừng rạng rỡ ôm lấy chân anh đứng dậy, cả người như muốn dán trêи người anh.

“Em biết anh là người tốt nhất mà, nhất định sẽ không làm ngơ em, anh nhớ phải dựng lều của anh ngay bên cạnh lều của em nhé, em muốn gần anh một chút.”

Chu Quân Ngôn hoàn toàn bỏ ngoài tai không thèm nghe lời cô nói, bước đến bên cạnh chuẩn bị dựng một cái lều khác .

“Lều của chúng ta đã dựng xong chưa?”

Một giọng nói xa lạ từ phía sau truyền đến, Cố Nhan thu lại cánh tay đang ôm lấy eo Chu Quân Ngôn, quay đầu nhìn thấy khuôn mặt với ý cười tinh nghịch đứng phía sau hai người họ .

Lư Nhân thấy Cố Nhan nhìn mình liền mỉm cười nói: “Chiếc lều này vừa đủ cho ba người ngủ, đêm nay chúng ta sẽ cùng ở chung một chỗ với chị Dư.”

Cố Nhan ngước nhìn Lư Nhân rồi quay đầu nhìn lại Chu Quân Ngôn đang cúi đầu dựng lều, nói giọng rầu rĩ:

“Ồ, vậy tôi đi lấy túi ngủ đây.”

Sau khi lấy túi ngủ quay về, cô đứng phía sau Chu Quân Ngôn, đưa cho anh một cái.

“Cái lều đó, là anh dựng cho em đúng không?” Cô lúng túng hỏi anh.

Lông mày Chu Quân Ngôn nheo lại, nhìn cô hồi lâu mới trả lời một câu.

“Không phải.”

Thấy khuôn mặt cô lập tức xụ xuống, cuối cùng anh cũng khẽ nhếch khóe miệng, nhận lấy túi ngủ từ tay cô.

“Dựng giúp cún con.”

Vừa dứt lời anh cũng tự cảm thấy bản thân có chút bối rối khó hiểu, sắc mặt cứng đờ. Anh thu lại nụ cười, cúi người đi vào trong lều.

Cố Nhan ngây người một lúc, bước chân nhẹ nhàng theo sau Chu Quân Ngôn vào trong lều, với tay ôm lấy lưng anh.

“Em lập tức đi mách với chị Dư, anh nói chị ấy là chó con.”

9

Chu Quân Ngôn vừa trải túi ngủ xong quay ra thì thấy Cố Nhan đang ôm ba cái túi ngủ trong lòng.

“Ôm nhiều như thế làm gì?”

Cố Nhan liếc nhìn ra ngoài, mè nheo nói: “Có em, chị Dư này, còn cô nàng ‘đồi núi chập chùng’ kia nữa.”

Chu Quân Ngôn không đồng tình với cô, nói: “Đừng tự ý đặt biệt danh cho người khác.”

“Vâng vâng, còn nhân vật cuối cùng là cô nàng lớn lên ‘xinh đẹp, thùy mị’ đi cùng anh kia nữa, vậy được chưa.”

Chu Quân Ngôn không muốn tranh cãi với cô về vấn đề này, nhẹ nhàng nói: “Em nên chăm sóc bản thân cho tốt trước đi.”

Cố Nhan nghe anh nói vậy trong lòng có chút buồn bực: “Em sợ anh lại nghĩ em đối xử không tốt với đồng nghiệp của anh.”

Chu Quân Ngôn trầm mặc một lúc rồi nói: “Em lo cho mình tốt là được rồi.”

Anh lấy ba chiếc túi ngủ trong lòng cô ra: “Biết trải không?”

Cố Nhan lắc đầu: “Không biết.” Lúc này đương nhiên dù cô có biết trải đi chăng nữa thì cũng phải nói là không biết rồi.

Chu Quân Ngôn vừa trải túi ngủ ra xong cô liền ôm chặt lấy cánh tay anh, ý muốn ngăn lại.

Cô mở to mắt nhìn anh: “Thế thôi, em học xong rồi, anh cũng mệt rồi nhỉ, đi nghỉ ngơi đi.”

Chu Quân Ngôn đã quen với việc cô hay động tay chân với anh, hoài nghi nhìn cô, không biết cô lại định giở trò gì.

Cố Nhan nhăn mặt nhìn anh: “Em không muốn anh làm hộ những cô gái khác, chỉ muốn anh làm hộ cho em thôi.”

Nói xong cô liếc trộm anh, xấu hổ nói: “Không được nghĩ em ki bo đâu đấy.”

Chu Quân Ngôn nghe lời nói vừa rồi của cô mà không biết phải trả lời như thế nào, cuối cùng chọn cách im lặng ra khỏi lều, bỏ túi ngủ xuống.

Khi ra ngoài có người rủ anh đi đánh tennis bên bờ biển. Anh lấy cớ trưa nay chưa ngủ đủ nên từ chối không đi. Cảm giác trong giày có cát khiến anh khó chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận