Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Nhan rũ tay xuống, nhìn chằm chằm nhánh cây kia, ủy khuất nói:

“Em còn chưa ước xong…”

Nhưng rất nhanh, Cố Nhan liền hết buồn phiền.

Cô hưng phấn lắc lắc tay Chu Quân Ngôn, chỉ chỉ miệng động.

“Anh mau nhìn ngôi sao kia kìa, rất sáng, em chưa bao giờ thấy ngôi sao nào sáng như vậy.”

Chu Quân Ngôn nhìn thoáng qua bầu trời đêm trêи miệng động, không nói gì thêm, nhìn Cố Nhan, ánh mắt anh dưới ngọn lửa càng thêm thâm trầm.

Cố Nhan thâm tình nhìn anh, nhỏ giọng hỏi:

“Anh có tin ngôi sao kia đại diện cho tình yêu vĩnh hằng không?”

Chu Quân Ngôn vẫn trầm mặc, rốt cuộc nhịn không được, gằn từng tiếng.

“Đó là vệ tinh nhân tạo.”

Cố Nhan khó tin há to miệng, cuối cùng bực bội quay lưng lại với anh.

“Anh không lãng mạn xíu nào.”

Chu Quân Ngôn liếc nhìn gáy cô.

“Vì tôi lớn rồi, có mắt nhìn.”

Cố Nhan không lên tiếng, một lát sau, cô ghé vào tai anh thì thầm:

“Nhưng làm sao mà không có ngôi sao nào được…”

Chu Quân Ngôn cúi đầu, ý cười xuất hiện trong ánh mắt mà không hề hay biết.

Có lẽ là do đêm nay trăng sáng.

3

Nhìn thấy cành khô trước mặt sắp cháy hết, Cố Nhan chống tay muốn đứng dậy.

Chu Quân Ngôn kéo cô lại, đem nhánh cây bên cạnh mình đẩy tới đống lửa.

Cố Nhan nghiêng đầu nhìn anh: “Một lát nữa cháy hết rồi thì chúng ta nên làm gì đây?”

Chu Quân Ngôn nhắm mắt lại, không có biểu hiện gì.

“Đến lúc đó rồi tính.”

Bây giờ còn củi nên có thể sưởi, nhiệt độ trong hang động khá ấm, nhưng chờ một lát nữa hết củi sưởi có lẽ sẽ khá lạnh. Cố Nhan cởi áo choàng dài trêи người xuống, miễn cưỡng khoác lên cho cả hai.

Cô nhích lại gần Chu Quân Ngôn một chút: “Anh mệt lắm sao?”

Chu Quân Ngôn đã mấy ngày rồi không nghỉ ngơi, thanh âm có chút khàn.

“Ừ.”

Cố Nhan do dự, mở miệng nói: “Em muốn ôm anh ngủ, người ta nói như vậy sẽ ấm hơn.”

Chu Quân Ngôn không nói gì, Cố Nhan cho rằng anh không chú ý tới mình. Đang chuẩn bị ôm anh, thì nhìn thấy anh đưa cánh tay phải ra cho cô, cô lập tức hiểu ý mà dựa vào trước ngực anh, hai tay ôm lấy eo anh rồi hài lòng nói:

“Người em rất ấm đúng không? Những người từng ngủ cùng em đều nói rằng em giống như một cái lò sưởi vào mùa đông lạnh giá vậy đó.”

Chu Quân Ngôn đang định ôm eo cô thì ngay lập tức dừng động tác lại, anh mở mắt ra, lạnh lùng nhìn ngọn lửa đang bập bùng trước mặt mình.

Anh đang chuẩn bị rút tay về, thì nghe được tiếng cô ngáp một cái rồi nói tiếp:

“Chẳng qua là em chỉ ngủ cùng những bạn nữ thôi mà, anh dường như còn ấm áp hơn cả họ nữa, đây là sự khác nhau giữa nam và nữ sao?”

Chu Quân Ngôn nghe vậy thì sắc mặt bình tĩnh trở lại, nhất thời anh cảm thấy chán ghét những cảm xúc không thể lí giải được của chính mình. Anh cúi đầu nhìn người phụ nữ ở trong lòng đang cọ qua cọ lại, cuối cùng vươn tay giữ vai cô lại, thấp giọng nói:

“Đừng lộn xộn.”

Cố Nhan tìm tư thế thoải mái nhất cho mình xong thì nằm yên lại.

—————————

Chu Quân Ngôn cũng không ngủ, chẳng qua là nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Khoảng một giờ sau, anh cảm giác được Cố Nhan đang ngẩng đầu nhìn mình.

Chờ lúc lâu cũng không thấy cô lên tiếng, anh mở mắt ra nhìn cô.

“Lại chuyện gì nữa?”

Cố Nhan cho rằng anh đã ngủ, vừa nghe giọng trầm ấm của anh thì lập tức ngước mặt nhìn anh:

“Em hơi đói, nhưng anh không cần để ý đến em, anh ngủ đi cho khỏe, em sẽ không làm phiền anh đâu.”

Chu Quân Ngôn nhớ tới buổi tối cô thường hay uống sữa chua, ngoài ra thì cũng không ăn thứ gì. Nhưng bây giờ thì quanh đây chả có gì để ăn cả.

Anh thuận tiện nhặt một cành cây ngắn, đụng nhẹ vào gò má của Cố Nhan, giọng nói trầm ấm:

“Muốn ăn nhánh cây không?”

“Không muốn.”

Cố Nhan nghiêng đầu tránh né, cô trừng to mắt nhìn Chu Quân Ngôn, ánh mắt anh hiếm khi nào dịu dàng như vậy, khiến Cố Nhan rung động.

Trong nháy mắt cô liền ngồi dậy, khiến áo choàng dài đang đắp cho hai người rơi xuống. Cô nhìn Chu Quân Ngôn, soi mói anh rồi chậm rãi bước đến ngồi trêи đầu gối của Chu Quân Ngôn.

Chu Quân Ngôn ánh mắt trầm ngâm nhìn cô: “Em muốn làm gì?”

Cố Nhan nhìn về phía anh, ánh mắt có hơi phát sáng, cô nhỏ giọng nói:

“Muốn…ăn gà.”

Bên trong hang động liền yên lặng một cách lạ thường.

Chu Quân Ngôn nghe vậy liền ngẩn người, một lúc sau anh mới bất đắc dĩ mà nói: “Đừng làm bậy.”

Cố Nhan nhìn ánh mắt anh, tay chậm rãi kéo khóa quần của Chu Quân Ngôn xuống, cô cảm thấy ánh mắt của Chu Quân Ngôn có chút hờ hững, lại giống như có chút gì đó khang khác.

Nơi đó đã sớm tỉnh dậy, hai người bốn mắt nhìn nhau, cô nhanh tay chạm tới nơi đó, nhẹ nhàng lôi nó ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận