Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong nháy mắt thân thể Chu Quân Ngôn như thể có một dòng điện chạy quanh người, bắp chân vì căng thẳng mà cứng nhắc.

“Cố Nhan.”

Giọng Chu Quân Ngôn khàn khàn, mày cau lại nhìn cô.

“Đây là lần thứ hai anh kêu tên em đó nha.”

So với lần đầu tiên vì ngăn cản cô nói những lời nói lẳng lơ nên kêu tên cô thì hoàn toàn khác nhau, lần này thì giọng anh có chút khàn.

Tay Cố Nhan nắm lấy vật đó của anh, ánh mắt vẫn nhìn anh rồi chậm rãi cúi đầu ngậm từ từ vật đó vào trong miệng.

Chu Quân Ngôn nháy mắt hít thở thật sâu, cắn chặt hàm răng để cho bản thân mình không phát ra tí âm thanh nào.

Anh thấy Cố Nhan híp mắt nhìn mình, ánh mắt như mang chút câu dẫn, đầu lưỡi ɭϊếʍ từ quy đầu dọc xuống hai bên túi ngọc mềm mại.

Rất nhanh, vật ở trong miệng Cố Nhan phồng ra thật lớn. Cố Nhan cố gắng mở to miệng hết cỡ, một bên ɭϊếʍ ʍút̼ quy đầu, một bên từng chút từng chút nuốt hết toàn bộ vật to lớn vào trong.

Cố Nhan từ từ ngậm hết toàn bộ vật đó, đem tất cả tinh thần tập trung vào chăm sóc cho nơi đó của anh, từ đầu đến cuối ánh mắt cô và anh cứ thế nhìn nhau chăm chú.

Chu Quân Ngôn bị ánh mắt nóng bỏng của cô nhìn chằm chằm, mày rậm nhanh chóng cau chặt lại. Nhìn dáng vẻ say mê của Cố Nhan, ma xui quỷ ám đưa tay nắm lấy tóc của cô, theo động tác nhả ra nuốt vào của cô mà từ từ cuộn lại, cuối cùng rút ra đưa vào nơi hạ bộ.

Dáng vẻ hỗn loạn của anh khiến tim Cố Nhan đập nhanh hơn, cô càng ra sức ɭϊếʍ ʍút̼ vật đó. Nơi đó của Chu Quân Ngôn ở trong miệng cô ra sức rút cắm, cơ hồ phải đem miệng cô mở lớn hết mức.

Tiếng thở dốc của Chu Quân Ngôn ngày càng gấp rút, trêи trán toát ra một lớp mồ hôi mỏng, ánh mắt cũng trở nên ám muội.

Tay anh nâng khuôn mặt đã sớm ửng đỏ của cô lên, đem vật ở trong miệng cô mạnh mẽ ra vào, nước miếng theo khóe môi cô chảy xuống. Trong ánh lửa mờ ám, nhìn cô vừa lẳng lơ lại thuần khiết.

Không biết qua bao lâu, Cố Nhan nhìn cả người anh đang bày ra vẻ mặt cấm ɖu͙ƈ, làm cho cổ họng của cô không tự giác được mà co chặt lại.

Tϊиɦ ɖϊƈh͙ lạnh như băng liền vọt vào sâu trong cô họng của cô, Chu Quân Ngôn cau mày từ trong miệng cô rút vật đó ra, một tràng tϊиɦ ɖϊƈh͙ nồng đậm vương ra bên mép môi cô.

Cố Nhan nháy nháy mắt, nuốt tϊиɦ ɖϊƈh͙ trong miệng xuống, lại lè lưỡi ra ɭϊếʍ tϊиɦ ɖϊƈh͙ còn sót lại trêи môi vào.

Hai người vẻ mặt đều hốt hoảng nhìn nhau, lồng ngực phập phồng mãnh liệt.

Rất nhanh, Chu Quân Ngôn dời tầm mắt, nhìn về phía tϊиɦ ɖϊƈh͙ còn sót lại trêи môi cô, anh nhìn chằm chằm một lúc, giơ ngón cái ra lau đi tϊиɦ ɖϊƈh͙ dính trêи đôi môi đầy đặn của cô.

Sắc mặt Chu Quân Ngôn phức tạp nhìn cô, cổ họng hơi nhúc nhích:

“Bây giờ đã no chưa?”

Mặt mày Cố Nhan đỏ ửng nhìn anh, liền lè lưỡi ɭϊếʍ ngón tay anh để lấy lòng.

“Có lẽ là no rồi.”

Thấy Chu Quân Ngôn nhìn mình trầm mặc, cô kéo tay anh, từ trêи môi chậm rãi đi xuống, khẽ vuốt qua khe rãnh giữa ngực, cuối cùng dừng ở bụng của cô.

“Còn anh thì sao?”

Yết hầu anh hơi động: “Chuyện gì?”

Ánh mắt ám muội của Cố Nhan nhìn anh, nhỏ giọng hỏi:

“Còn anh có đói bụng không? Có muốn nếm thử một chút không?”

4

Áo choàng dài được lót dưới người Cố Nhan, cô kéo tay Chu Quân Ngôn cởi qυầи ɭót của mình ra rồi ngượng ngùng nằm lên trêи.

Mặt đất vừa lạnh lại ướt truyền đến người cô. Rõ ràng là rất lạnh, nhưng Cố Nhan hoàn toàn không cảm giác được.

Cơ thể Chu Quân Ngôn khá căng thẳng, Cố Nhan hơi khó chịu khẽ giãy giụa thân thể trêи mặt đất.

Nơi tư mật liền phơi bày trước mắt Chu Quân Ngôn khiến lòng anh dâng tràn cảm xúc khô nóng lạ lẫm…vừa muốn chiếm đoạt, cũng vừa muốn dùng sức chiếm đoạt nó.

Anh lẳng lặng nhìn tiểu huyệt của Cố Nhan một hồi lâu, lâu đến nỗi Cố Nhan có thể cảm giác được hô hấp nóng bỏng của anh đang không ngừng phà vào huyệt nhỏ của cô. Dưới ánh mắt nóng bỏng của anh, huyệt thịt không tự giác được co rút lại, anh không cần làm gì, mà cô đã ẩm ướt.

Cố Nhan nghe được giọng nói khàn đặc của Chu Quân Ngôn hỏi:

“Có muốn không?”

Cố Nhan liền khéo léo mở hai chân ra: “Muốn.”

Giây tiếp theo, Chu Quân Ngôn bèn cúi đầu vào giữa hai chân cô.

Khuỷu tay của Cố Nhan chống đỡ trêи đất, thấy sóng mũi cao của Chu Quân Ngôn đang đặt giữa hai chân mình. Vài sợi tóc thỉnh thoảng chạm nhẹ vào âm hạch của cô khiến cô cảm thấy ngưa ngứa, nên có chút khó chịu mà rêи rỉ ra tiếng.

Đầu tiên Chu Quân Ngôn dùng đầu lưỡi ɭϊếʍ ʍút̼ ở âm hạch một chút, thấy tiểu huyệt run rẩy theo bản năng, anh trầm mặc tiếp tục dùng đầu lưỡi trấn an âm hạch xinh xắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận